![]() | Đăng: Namon |
Cơn mưa vừa ngớt lại bắt đầu nặng hạt. Cơn mưa trắng xóa, đã lạnh rồi lại thêm mưa.
Cơn mưa đông hiếm hoi, bầu trời âm u như chính tâm trạng nó vậy.
Đường phố Hà Nội khi mưa chẳng còn tấp nập, chỉ còn vài bóng người bước nhanh đến những mái hiên tránh mưa, hay vội vã lướt đi để trở về ngôi nhà ấm áp.
Chỉ một mình nó vẫn lặng lẽ lê từng bước, chậm rãi, mặc kệ cho đôi giày vải ướt nhẹp. Không gian xung quanh như tối lại, nó không thấy gì ngoài một màu đen.
Gió mưa táp vào mặt đau rát, lạnh buốt, . . .nhưng làm sao lấn áp được nỗi đau đang nhức nhối đến tê dại trong lòng nó!
Anh quên nó, nó là kí ức quan trọng anh vô tình đánh rơi, hay mảng tối màu mà anh không muốn nhớ?
Lúc biết tin Quân tỉnh lại Nhi đã hạnh phúc biết bao. Nhưng lúc này nó cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, đau đớn xót xa tột cùng. Thà là anh trách nó, giận nó còn hơn là không nhận ra nó.
Từ lúc nhìn thấy những thứ trong tủ đồ, Nhi biết tình cảm trong nó đã thay đổi.
Nó yêu anh, điều mà suốt thời gian qua nó cố gắng phủ nhận. Là nó trước nay luôn mặc định sự hiện diện của anh là đương nhiên, nó dùng quan hệ anh em để biện minh cho những yêu thương đó.
Phải, là nó yêu anh nên bây giờ mới đau như vậy, cái cảm giác đau đớn như ai đó đang bóp nghẹt trái tim. Nhi làm sao chấp nhận đây, rằng trong anh nó không còn tồn tại!
Ông trời thật biết trêu người, anh yêu nó, nó không hề hay biết. Đến khi nó biết và nhận ra tình cảm của mình thì anh mất trí nhớ!
Người ở trên cao ạ, Ông rất vui tính, nhưng ông đùa như vậy chẳng vui!
Nó cười, nụ cười đau đớn kéo theo cả nước mắt.
Nó khóc, nước mắt hòa cùng mưa. Nó yêu mưa, những ngày mưa đều có anh bên cạnh. Giờ đây, nó vẫn yêu mưa, vì mưa giúp nó che đi những giọt nước mắt!
***
Nhi tỉnh dậy trong trạng thái mệt mỏi, đầu nặng trịch, nó ốm, nằm li bì suốt hai này.
Cơn mưa đông như vắt kệt toàn bộ sức lực của nó.
Nhi cười, lại cười. Những nụ cười không cảm xúc xuất hiện nhiều hơn trên khoé môi hồi, tăng dần theo tần suất nhói của con tim. Nếu là anh của trước đây, chắc chắn đã chạy đến bên quan tâm, lo lắng cho nó.
Nhưng anh bây giờ thì. . .
~~~
Anh đã xuất viện, và bắt đầu đi học lại. Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ với nó là thay đổi.
Nhi ngày ngày lẽo đẽo chạy theo anh, dùng đủ mọi cách để gây được sự chú ý, cố gắng gợi cho anh nhớ lại những kỉ niệm trước đây. . . Nhưng những gì nó nhận được chỉ là thái độ thờ ơ, lạnh nhạt của anh.
Anh lúc này thật giống một tảng băng.
- Anh.
- Tránh ra.
- Mình đi ăn kem nhé?
- Không thích.
- Trước đây chỉ cần em mun đi là anh sẽ đưa em đi.
- Không nhớ.
- Đi mà, có thể anh sẽ nhớ lại.
- Phiền!
Anh bỏ đi không thèm nhìn lấy một lần.
Nó đau lắm, anh trước đây không đối xử với nó như vậy. . . .
. . .
Tan trường, anh không chờ, nó cố gắng lắm mới theo kịp anh.
Anh bước nhanh, . . .nó giả vờ ngã.
Nó đã hi vọng anh sẽ dừng chân và quay lại đỡ nó. Nhưng không, anh vẫn bước đi, bỏ mặc nó ngồi đó nhìn theo bóng anh.
Nếu là anh của trước đây chắc chắn sẽ quay lại, anh ngày xưa không vô tâm như vậy. . .
***
- Quân vẫn không nhận ra cậu sao?
- Ừ, không một chút nào. Mình không biết nên làm gì nữa, mọi thứ mình làm anh ấy đều không quan tâm, một chút ấn tượng cũng không.
- Hãy kiên nhẫn như anh ấy đã từng với cậu, hãy chịu đựng như anh ấy đã từng vì cậu.
- Mình biết chứ, mình sẽ không bỏ cuộc đâu!
- Quân vẫn không nhận ra cậu sao?
- Ừ, không một chút nào. Mình không biết nên làm gì nữa, mọi thứ mình làm anh ấy đều không quan tâm, một chút ấn tượng cũng không.
- Hãy kiên nhẫn như anh ấy đã từng với cậu, hãy chịu đựng như anh ấy đã từng vì cậu.
- Mình biết chứ, mình sẽ không bỏ cuộc đâu!
~~~
Ở Nhi, Quân cảm thấy có gì đó rất quen thuộc.
Cô ấy biết mọi thứ về anh, với bố mẹ anh cũng rất gần gũi.
Những thứ Nhi lấy từ trong tủ ra cho anh xem anh đều thấy rất quen, nhưng anh lại chẳng thể nhơ được gì.
Mẹ nói anh bị mất trí nhớ, phần kí ức thuộc về Nhi.
Anh cũng muốn nhớ lại, nhưng ở bên cô, ánh mắt mỗi khi cô nhìn anh làm anh đau.
***
- Mẹ nói sao cơ?
- Quân nó nói muốn đi Pháp du học.
- Sao tự nhiên lại đi du học lúc này hả mẹ?
- Mẹ cũng không biết nó đang nghĩ gì nửa, bố mẹ ngăn không được, con thử nói chuyện với nó xem.
- Bao giờ anh Quân đi ạ?
- Hai ngày nữa, khóa học bắt đầu vào tháng sau nên nó muốn đi sớm để ổn định. Nó tự đăng kí đi du học và đặt vé máy bay rồi, đến tối qua mới thông báo cho bố mẹ biết. Bố mẹ nói nó không nghe, có vẻ quyết tâm lắm.
. . .
Nó làm sao có thể giữ anh lại đây? Với anh nó chỉ là một người xa lạ thôi, mà người xa lạ thì làm sao đủ khả năng níu chân anh.
***
Hôm nay là ngày anh đi, nước mắt ướt đầm trên gương mặt nó.
Nó đã cố gắng tới thật sớm để ngăn anh lại, dù biết điều đó là hi vọng qua nhỏ nhoi. Nhưng anh đã đi rồi, chỉ để lại cho nó một dòng tin nhắn:
“Tôi xin lỗi, tôi không nhận ra em, cũng không thể nhớ ra em là ai, và quan hệ giữa chúng ta là gì. Cảm ơn em, nhưng ngày nào tôi chưa nhớ ra thì sẽ chỉ làm tổn thương em thôi. Đừng lo lắng và quan tâm tôi nữa, quên tôi đi. Nếu một ngày nào đó phép màu xuất hiện, tôi có lại phần kí ức đó thì tôi sẽ trở về tìm em. Hãy sống tốt nhé!”
Anh nghĩ rằng anh rời xa nó thì nó sẽ không đau khổ, không buồn nữa sao? Anh thật ngốc!
- Mẹ ơi, mấy giờ chuyến bay cất cánh?
- 7 giờ.
Mẹ Quân vừa nói xong nó đã chạy đi, rồi vẫy một chiếc taxi, còn hơn một tiếng nữa, nó nhất định giữ anh lại.
~~~
Người ta thấy một con bé chạy khắp sân bay, khoé mắt vẫn mọng nước và có phần hoảng loạn trong đáy mắt.
Nơi này rộng thế nó biết tìm anh ở đâu?
Nó phải làm sao đây, nó không thể mất anh được. Anh còn chưa một lần nói yêu nó, nó phải nói rằng nó yêu anh.
Còn vài phút nữa chuyến bay cất cánh rồi, nó không muốn mình phải hối hận.
Một phút không suy nghĩ, Nhi bỗng nảy ra ý tưởng táo bạo.
Nó lao vào phòng phát thanh của sân bay, việc nó sắp làm đây có thể sẽ vô cùng điên rồ, nhưng nó mặc kệ.
Thay vì giọng nói của phát thanh viên, cả sân bay vang lên giọng nói của một cô bé, có vẻ như đang khóc.
- TRẦN MINH QUÂN, ANH LÀ TÊN KHỐN, ANH ĐI NHƯ VẬY SAO? . . . ANH LÀ TÊN ĐÁNG GHÉT, ANH NGHĨ ANH LÀM VẬY EM SẼ VUI SAO? ANH KHÔNG NHỚ LẠI ĐƯỢC THÌ EM CÓ THỂ ĐỢI ĐẾN KHI ANH NHỚ, Ở BÊN ANH CÓ THỂ EM SẼ PHẢI KHÓC MỘT VÀI LẦN, NHƯNG XA ANH RỒI, ANH MUỐN EM ĐÊM NÀO CŨNG NGHĨ ĐẾN ANH VÀ KHÓC? ANH LÀ TÊN NGỐC. . . EM YÊU ANH!
Ở một cửa soát vé, khi giọng nói đó cất lên, có một người đã khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ cho đến khi tiếng nói tắt dần theo tiếng nấc.
Chạy tới trước tấm bảng điện tử, mắt nó lại nhoè đi, chuyến bay đi Pari đã cất cánh rồi, anh đi thật rồi. . .
Nó ngồi phịch xuống, nước mắt lại rơi không kìm lại được.
- Tên khốn, đồ ngốc, đồ độc ác, anh ngu ngốc, anh tàn nhẫn, anh là đồ đáng ghét. . .
Có một con bé đang ngồi giữa sân bay, vừa khóc vừa mắng ai đó vô cùng thậm tệ. . .
- Em có biết nói xấu sau lưng người khác là bất lịch sự lắm không?
Mọi hoạt động của nó ngưng lại như bị ngắt điện, quay đầu lại theo phản xạ vô thức, nó ngây ra, là anh!
Bật dậy như lò xo, nó chạy đến trước anh tay sờ mặt anh, tay tự nhéo má mình, trông như con ngố. Khi biết mình không mơ, nó mới nhào tới ôm lấy anh.
Vòng tay hỏ bé xiết thật chặt, như sợ chỉ một giây phút lơ là thôi anh sẽ vụt tan biến. Anh cũng vòng tay ôm chặt nó vào lòng, điều mà anh muốn làm từ rất lâu rồi.
- Sao anh không đi nữa?
- Không phải vì em sao, phép màu đã xuất hiện!
- Anh nhớ lại rồi?
- Ừ.
- Nếu biết mắng anh làm anh nhớ thì em đã mắng cho anh một trận lâu rồi.
- . . .
- Em đã rất sợ, sợ mất anh, là em ngốc, em không nhận ra, cả anh cũng ngốc nữa, sao không nói cho em biết?
- Nói ra liệu em có chấp nhận không?
- Anh không nói làm sao biết em không chấp nhận?
- . . .ừ, anh ngốc.
- Anh, . . .
- Gì nữa?
- Người công chúa cần đôi khi không phải là bạch mà hoàng tử mà là một chàng hiệp sĩ, một người có thể ở bên cạnh, yêu thương và bảo vệ công chúa. . .
Tác giả: Melody_Nariayumi
Total Visits: 29480693
Visits Today: 84788
This Week: 1518021
This Month: 22626463
Total Visits: 29480703
Visits Today: 84798
This Week: 1518031
This Month: 22626473
Total Visits: 29480693
Visits Today: 84788
This Week: 1518021
This Month: 22626463