HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0)

* Học viện ác quỷ

Đăng: Namon
Học viện ác quỷ


Người đó chạy lại gần:
-Còn nhớ tôi không????
-Không, chỉ nhớ cái mặt, vừa mới hôm qua quên sao được.-Nhi thở dài-Còn tên thì chịu…
-Hớ???Không biết tôi sao???-Anh chàng VÔ CÙNG KINH NGẠC khi thấy cái lắc đầu ngon ơ của cô bé.
-Anh nè,Nhi có thói quen, không bao giờ nhớ tên ai, gặp nhiều mới nhớ-Hà giải thích ngay
Đang Buôn dưa lê bán dưa bở xôn xao thì tiếng bước chân vọng lại cùng giọng nói lộ rõ sự tức giận kèm theo sát khí:
-Mày coi thường tao quá nhỉ???Bị đánh cho te tua còn không sợ???-Rồi nhếch mép cười cợt.
-Hừm…-Kì Phong quay ra nhìn rồi quay lại Nhi-Em có biết anh ta là ai không???Biết tên không??Nhìn thấy mặt bao giờ chưa???
Nhi ngó ra và…
1 giây….
2 giây…
3 giây..
-Không biết, chưa nhìn thấy mặt bao giờ.-Nhi đáp tỉnh bơ
Lúc bấy giờ, toàn trường, bao gồm tất cả học sinh, giáo viên, bảo vệ, Hàn Thu và bọn đàn em đã phải chịu cú shock chưa bao giờ có trong cuộc đời.
Kì Phong hí hửng vì vừa trả đũa được thằng em ngang tàng:
-Thế em có nghe tên tập đoàn Showa không???
-Không biết!-Nhi vẫn ngơ ngác
Lần này thì đừng nói ngần ấy người, cộng thêm cả Kì Phong cũng bất ngờ chả kém…
-Cô…-Hàn thu tức không nói lên lời, không biết tập đoàn Showa đã đành, cái đấy thì tha, nhưng còn Hàn Thu, đó là một cái tên lẫy lừng, với sĩ diện của một thằng con trai, anh không cho phép điều đó xảy ra.-Cô đang cố tình tạo ấn tượng với tôi phải không???
-Anh là ai mà tôi phải tạo ấn tượng???Anh là cái gì cơ chứ??Tôi không quan tâm!!!-Với Nhi ấy, động tay động chân thì cô chịu, nhưng động khẩu thì không bao giờ thua!!!!-Mau dẹp đường, tôi còn phải lên lớp học bài!!!
Theo bước chân cô đi, học sinh toàn trường đang túm tụm lại phải rẽ làm hai. Ôi, cô đúng là Công chúa dũng cảm…Haizz…giờ thì cô công chúa của chúng ta chết chắc! Đừng nói đến hai từ con gái, Hàn Thu không nể tình ai hết, cho dù là CON GÁI (Anh ý thật vũ phu )
-Đừng có tưởng tôi sẽ nể tình con gái!!!-Hàn thu đứng đó hét vọng lại
Nhi không nói gì, chỉ quay lại nhếch mép cười thách thức…
Giờ thì xong rồi, tất cả học sinh toàn trường đứng hai bên nam mô a di đà phật cho cô, cầu cho cô sớm siêu thoát.
Hàn Thu tức nhưng vẫn cố giữ nguyên vẻ trấn tĩnh, liếc sang bọn đàn em. Ngay lắp tự, như hiểu ý, bọn chúng chạy về phía Nhi. (Anh nỡ lòng nào ra tay với nhân vật nữ chính của mình như thế??? )
Đánh Nhi ư????Đó là một việc không dễ chút nào. Kì Phong nào có để Nhi bị đánh???Không đời nào!!!! Đang định xông ra làm vở “Romeo và Juliet: Anh hùng cứu mĩ nhân” thì Hàn Thu lại đứng chặn.
-Đừng xen vào!!!-Hàn Thu cười cợt
-Bỉ ổi!!!Sao mày không trả thù tao????-Phong nghiến răng kèn kẹt
-Đó là bạn gái mày à???
-Không!!!-Phong nói, hối hận vì lúc nãy đã ra bắt chuyện với cô bé mà để ra cơ sự này.
Kenhtruyen9x.Uiwap.Com
{Tải ảnh}_{Resize}
BỐP…BỐP…BỐP…
Ba tên đầu tiên bay khỏi đội hình.
-Cái gì????-Hàn Thu quay người lại
Sát khí ngút trời, Thanh Hà chưa kịp ra chiêu phổ biến: Đoạn tự tuyệt tông với lũ con trai. Nhưng chẳng có đứa nào dám tiến lại gần dù một bước
-Ai nào???Ai tiếp???-Hà gằn giọng nói-Ai mà động đến một sợi tóc của Nhi, đây quyết không tha nhé (bẻ xương cho vô bệnh viện)! Tuyên bố rồi đấy!!
Hà định đánh nữa, nhưng Nhi ngăn:
-Thôi đủ rồi, khỏi, vào lớp không trễ…
Ở ngoài, khi chỉ còn lại Kì Phong và Hàn Thu, Kì Phong mới bật cười:
-Hahaha…Thú vị thật!!!
Hàn Thu quay lại, lườm với anh mắt oán hận. Kì Phong thong thả bước đi, không quên quay đầu lại, chọc một câu:
-Mày thua rồi!!!
Thế là cả ba đã đụng độ nhau, Số Phận quả đáng sợ, nó không tha cho một ai hết…
Bây giờ chỉ còn lại hàn thu, suy nghĩ về người con gái ấy, một người con gái sau này sẽ gây cho anh không biết bao nhiêu đau khổ…Chỉ là anh không biết mà thôi…
Và trò chơi Nguy Hiểm bắt đầu, một trò chơi mà ba người phải lấy trái tim của mình đặt cược vào vòng quay định mệnh. Con tim nào sẽ tan nát?Ai sẽ là người GAME OVER đây???
CHAP 4: Nhã Nhi và thanh hà,nhầm lẫn lung tung cả…!!!(2)
Trước khi mở đầu câu chuyện, xin các bạn cho mình tóm tắt tình hình hiện tại của các nhân vật:
-Nhã Nhi, xin lỗi các nam nhân vật chính, cô bé chẳng cho ai vào mắt đâu…Cả tên còn chưa vô đến đầu, quên lên quên xuống còn nhiều
-Hàn Thu: cậu bé uất ức, ăn không ngon ngủ không yên, đêm nào cũng nằm mơ thấy ánh mắt thách thức của Nhã Nhi dành cho mình
đây gọi là tình yêu đến lúc nào không hay…Còn không biết mình yêu cô nhỏ lúc nào…Nhưng đây chưa phải tình yêu thật sự, đây mới gọi là nhớ nhau thôi (À nhầm, nhớ từ một phía)
-Kì Phong: Cứ lúc nào anh để đầu óc nghỉ ngơi, thảnh thơi là anh lại nhớ đến Nhi, đây mới gọi là tình yêu nè…Phong có kinh nghiệm yêu đương nhiều, thực tế là chỉ muốn trêu đùa con gái như mọi khi: cưa cho người ta đổ rồi bỏ. Nhưng không ngờ, “người ta”còn chưa đổ thì cậu chàng đã đổ chổng kềnh
-Thanh Hà: Khí thế hừng hực, tên nào xuất hiện trước mặt Nhi là xử ngay…Hình như Hà hơi ngây thơ, không hiểu cuối cùng cưa được anh nào đây. Muốn cưa thì bây giờ đã phải cầm rìu lên là vừa, nhưng cô nàng vẫn uể oải như thường…mải ăn, mải chơi, mải ngủ, mải đánh nhau. Trước mắt thì cô chỉ trung thành với phương trâm: Em gái là trên hết, bên cạnh cưng suốt đời
***
Nếu các bạn hỏi tôi: “Ở đâu có trai đẹp, thì ở đó chắc chắn phải có thứ gì nữa???”
Thì tôi sẽ trả lời các bạn:”Ở đâu có trai đẹp, ở đó chắc chắn sẽ có fan club!!!!”
Đúng vậy, “strange”-hội fan club của hai chàng hoàng tử tập đoàn Showa sẽ phản ứng thế nào khi nghe tin có một con người không biết đến sự hiện diện của các anh ý????
Chắc chắn họ sẽ coi đây như một sự sỉ nhục
Đúng vậy, không sai………………
-CÁI GÌ CƠ????-Doanh, trưởng fanclub rít lên khi nghe tin có người không biết đến “thanh danh” của hai hoàng tử tập đoàn Showa (hai ác ma thì có )
-Thì, con nhỏ tên Nhã Nhi đó…-một đứa đứng cạnh lên tiếng
-SAO TAO CHƯA NGHE TÊN NÓ BAO GIỜ VẬY????
-Nó là em gái song sinh của Thanh Hà, người được mệnh danh là Nữ vương sau giờ học (Bởi vì, ở trong giờ học chị ấy học nghiêm túc, tan học chị đi đánh nhau )
-THANH HÀ À???-Doanh nhíu mày,đăm chiêu.-Chúng ta có nên cảnh cáo nó không????
-Phải cho nó một cái tát vì tội dám xúc phạm các anh ý ấy chứ???
Thở dài một tiếng, Doanh cất giọng đều đều:
-Mày đủ tự tin để đánh con nhỏ Thanh Hà ấy không mà đòi tát em nó???
-Tao không có ngần ấy tự tin…-con bé đứng bên cạnh cũng thở dài- Mà có tự tin làm gì khi không có năng lực đánh lại tụi nó????
Sau mấy “canh giờ” đăm chiêu suy nghĩ, cuối cùng, Doanh cũng sực nhớ ra một kế sách:
-Tao biết rồi! Hôm nay là ngày thứ mấy???
-Thứ 4-Con bé bên cạnh ngây ngô
-Yeahhhhh…!!!!Thứ tư là được rồi!!!-Doanh nhảy cẫng lên vui sướng
-Tao không hiểu ý mày…
-Thứ 4, mày nghĩ ngày này hàng tuần là ngày gì????-Doanh mắt sáng rực hỏi đứa bạn ngu ngơ của mình
-à…-Con bé suy nghĩ một lúc rồi đáp-Là ngày họp ban cán sự
-Đúng thế!-Doanh vỗ tay cái bộp-Con bé Thanh Hà không có tên trong ban cán sự, thường thì nó sẽ về trước, để con bế Nhã Nhi ở lại họp, sao chúng ta không lợi dụng cơ hội này???
-Tao đồng ý
***
Bánh xe vận mệnh đã lăn……
Nó không bỏ qua một ai hết……….
Kể cả những người có lương tâm xấu xa……
Kể cả những người luôn ngu muội…………
Không một ai cả………
***
-Hà, chị họp ban cán sự giúp em nhé, em mệt-Nhi uể oải, cô cũng không hiểu vì sao mình có đủ tự tin để đấu khẩu với cái tên dã man đó. Cô không hiểu.
-Đươc thôi, cưng về trước đi-Hà quay sang hớn hở
-Em…lo lắm-Nhi vẫn thấy điềm báo không lành
-Việc giả làm cưng chị thuộc hết rồi
-Cẩn thận-Nhi nói, rồi quay lưng bước xuống cầu thang
***
-Đại ca, con nhỏ đó ra rồi!
-Là con nhỏ em hay con nhỏ chị???-Hàn Thu vừa dựa lưng vào tường, vừa đáp, mặt vô biểu cảm (Giống chị Nhi nhà ta ghê cơ )
- Anh muốn cói chuyện với con nhỏ nào???-Tên đàn em hỏi
-Em-Hàn Thu nói một câu cụt lủn, nhắm mắt, điệu bộ “bất cần đời”
-Nhưng, đại ca, em không phân biệt được
-Cút về
Sau đó, khi mấy thằng đàn em đã về hết, cậu chàng mới sực nhớ ra cái gì đó
-Đứng lại tụi bay
-Dạ???
-gọi con nhỏ đó lại cho tao
CHAP 5: Fiction
Sống trên đời, một con người muốn trưởng thành phải trải qua muôn vàn khó khăn, và có thể, tình yêu chính là một trong những khó khăn ấy….
Có những con người ngu muội…
Lao vào ảo tưởng như những con thiêu thân…
Kết quả,
Chỉ đem lại đau khổ
Ở hiền gặp lành
Ác giả…
Ác báo…
***
Không lằng nhằng nữa, chúng ta hãy tiếp tục theo dõi xem, chuyện gì xảy ra với những cô bạn thiêu thân ấy…Không có gì khác ngoài một hệ quả mà ai cũng biết
- Nhi, mấy đàn chị lớp 11B hẹn bạn lên sân thượng đấy~~!!-Một cậu bạn kém nổi bật trong lớp ngó đầu vào phòng họp nói nhỏ với Thanh Hà (đang giả làm Nhi), đó là lớp phó.
- À, tìm tôi có việc gì à?- Hà nén cơn giận, tự nhủ mình phải thật thờ ơ và hiền lành mới được
- Tôi không biết, nhưng bạn cẩn thận nhé!- Cậu bạn
lớp phó tốt bụng khuyên nhủ- Hay bạn về đi, trốn không tí nữa mấy chị ấy xuống đấy
Tất nhiên, Hà sẽ không về đâu, diệt cỏ phải diệt tận gốc mà:
-Thôi, trốn hoài được sao, cứ để mình đi- Hà cười, lâu rồi mới được đánh nhau, không tránh được tâm trạng nôn nao khó tả.
Có Nhi bên cạnh là Nhi không bao giờ cho Hà đánh nhau, nhưng hôm nay, con “kì đà” đó đi về nhà rồi, giờ Hà có thể tự do hoành hành.
Đúng vậy, một trận chiến không cân sức, ngay từ đầu đã biết trước kết quả
-Ê, CON NHỎ KIA- Đứng trước cả “tập đoàn” con gái lớp 11B là Doanh- người mà ai cũng biết, chính là trưởng fanclub- MÀY KHÔNG NGHE THẤY TAO NÓI À, NHÃ NHI, RỬA SẠCH TẠI ĐI!!!!
- Nói bé thôi, cô làm gì mà căng thẳng thế? Gọi tôi lên đây chỉ để nói cho tôi biết tôi tên là Nhã Nhi thôi sao?- Hà cười, nụ cười nửa miệng như chứa tất cả sự thách thức trên thế giới này- Cảm ơn, tôi không có bị thiểu năng hay lão hoá trước độ tuổi
- MÀY…- Doanh tức giận, mặt đủ các màu, đỏ, xanh, vàng, rồi tím..vv
BỐP….
-CÁI NÀY LÀ BỌN TAO TRẢ THÙ CHO VIỆC MÀY DÁM XÚC PHẠM THẦN TƯỢNG CỦA BỌN TAO!!!- Doanh nói, cười, phủi tay, miệt thị người mà cô ta không nên làm tất cả các việc ấy, cô ta không biết, mình đang đê doạ một QUẢ BOOM NGUYÊN TỬ!!!!!!!
Hà ngỡ ngàng, đến anh trai còn không dám tát cô, từ nhỏ, tuy nghịch ngợm nhưng không ai tát được cô hết, tất cả, kể cả bố mẹ, nhưng vào năm cô 5 tuổi, vì cô đi đánh nhau suýt chết về, Nhi đã tát cô một cái trong nước mắt, từ đó, cô thề, chỉ có thể là Nhi đánh cô thôi, còn tuyệt đối không ai khác, ai cũng không được. Nếu đánh cô, cô sẽ trả lại gấp trăm lần….
Đúng lúc đó, lúc mà cả tụi fanclub đang cười hả hê, thì Hà quay mặt lại, hỏi, một câu nói chứa đầy hàn khí đang chuẩn bị bùng nổ:
- Nè- Hà cười nhếch mép- Tụi mày có biết chị gái của tao không?
-Biết…haha… Tao còn biết cả việc mày luôn núp sau lưng chị mày nữa cơ…hahaha…- Doanh vừa nói vừa cười
- Thế mà không sợ??Tao thật sự rất khâm phục mày đấy, chỉ tiếc một điều…- Hà thở dài
-Tiếc cái gì?
- Tiếc rằng, tao là Thanh Hà, không phải Nhã Nhi!!!- Hà cười.- Nhỉ?
-Thanh….Thanh Hà???- Doanh lắp bắp- Mày…nói…nói…dối!!!!
Sau hai tiếng bẻ tay “rắc rắc”:
-Nói dối hay không, tự mày kiểm chứng!!!
***
Đó chính là cái đáng sợ của vận mệnh
Ở ngoài trường, bên một con ngõ nhỏ, có hai tên “đầu trâu mặt ngựa” đang bắt một cô nhóc
-Buông ra!!!! Mấy anh bị thần kinh hả??? Khùng hả??Thả tôi ra!!!!Ê, mấy tên điếc kia!!!!- Nhã Nhi hét, cố hết sức giãy giụa mà không được… Cô **** mắng mấy tên côn đồ trong hai hàng nước mắt chảy ròng, cố nín mà không được, thật sự, cô sợ, rất sợ nhưng không hiểu sao mà cái miệng vẫn hoạt động được…
Hai tên đó bắt cô vào cái ngõ cụt nhỏ, rồi đẩy cô bé ngã xuống đất…
Đau. Nhi cố gượng dậy để cho chúng ăn thêm mấy “bài ca” nữa, nhưng vừa ngẩng đầu dậy thì lại thấy tên hung thần đang đứng dựa vào tường hút thuốc gần đó, phải, Hàn Thu đấy!!!!
Hắn kì thực không hiểu trong đầu cô nghĩ gì mà cái mặt thay vì sợ hãi lại nhăn lại thế kia.
Nghĩ gì ư????Còn gì nữa ngoài “Chết rồi, lại thuốc lá, nó ám lên người mình là chết chắc với anh trai!!!”
- Anh định làm trò gì thế hả???- Cô nhíu mày
-Làm gì à???- Hàn Thu tiến trước mặt cô, di sát cái mặt của anh ta xuống- Để xem cô còn không nhớ tôi nữa không. (Nhìn từ xa trông thật giống tình nhân nếu không có bọn đàn em đứng gần đó )
- Về chuyện ấy à??? Không sợ tôi là Thanh Hà sao????
- Không- Hàn Thu cười, đứng hẳn dậy
- Muốn nói chuyện thì dễ thôi, có điều không cần phải thô bạo như vậy chứ???- Cô giơ hai cổ tay của mình lên- nó đỏ ửng, thật mất lịch sự quá!!!
Hàn Thu liếc về bên hai tên lúc nãy:
- Tao bảo bọn mày đi gọi nó, chứ có bảo bọn mày lôi xềnh xệch nó về đâu????
Hai tên vừa rồi cúi gằm mặt
Tên thứ nhất lắp bắp: Đại ca…. cho …tụi… em xin …lỗi…
Tên thứ hai: Dạ …là …là ..tụi em bất tài …vô dụng ạ…
Hàn Thu quay người, không để ý đến hai tên đó nữa, cái tội này là tội nhỏ, anh không xử phạt chúng nó
Nhưng….
CHÁT!!!!!
Nếu bạn bảo cái tát này là của Hàn Thu dành cho hai tên đó là sai
Hay nếu bạn bảo cái tát này là của Nhã Nhi dành cho hai tên đó cũng sai nốt
Mà…
Đáp án đúng nhất là cái tát này là của Nhã Nhi “tặng” cho Hàn Thu.
Anh trố mắt, mở to hết sức có thể..Lãnh nguyên cái tát ngon lành…Anh không thể tin vào sự thật này, anh, bị đánh, mà người đánh anh lại là con gái???
-CÔ…- Anh như một con thú hoang, đang định xông đến túm cổ cô nhấc lên thì…
-Anh đứng đó cho tôi- Nhi bình
thản- Nghĩ mà xem, anh đường đường là một đại ca mà lại không biết dạy dỗ bọn đàn em, làm bon chúng đối xử với “khách” như thế này, có nghĩa là anh sai, tôi đánh anh, và anh đi mà dạy dỗ lại bọn đàn em của anh!!!!
Cái gì thế này?????
Nhi đứng thẳng, đôi mắt cương nghị nhìn thằng vào con mắt đang bốc hoả của Hàn Thu. Trên lí thuyết thì như vậy, nhưng thực ra, cô đang trả thù hắn vụ dám cho bọn đàn em xông vào đánh cô lúc hồi sáng
Rồi chuyện gì sẽ xảy ra đây???
Con tim nào sẽ rung chuyển trước????
CHAP 6: If a day without you
Vào thời tiết cuối thu se se lạnh, đi trên đường không mặc áo ấm, thì đây chính là
thời điểm dễ bj cảm lạnh nhất. Đứng ở một cái ngõ cụt nhưng hút gió , trước hai
đôi mắt nhìn nhau chằm chằm…Không một ai có đủ “quyền năng” để lên tiếng,
nhất là khi hai “đương sự” đang “đọ mắt” im thin thít thế này…
- Được rồi, được rồi…- Mạn Thiên đừng gần đó cuối cùng không chịu được mà lên tiếng…
Anh Mạn Thiên ơi anh Mạn Thiên~~~Cho dù anh có mất kiên nhẫn, cho dù anh là
bạn thân của Hàn Thu cũng không nên lên tiếng lúc này chứ~~~!!!!
- Dù gì thì cũng tát rồi, đâu có rút lại được…Cô nhỏ cũng đang sợ nên mới thế,
không lẽ cậu định mang tiếng đánh con gái sao, Hàn Thu????- Thiên nhún vai,
cười cười
-Sợ ư???- Hàn Thu liếc Mạn Thiên một cái sắc lém- NHÌN CÔ TA BÂY GIỜ GIỐNG
NGƯỜI ĐANG SỢ LẮM HAY SAO?????- Anh chỉ thẳng thừng vào Nhi.
-Bình tĩnh…Có gì từ từ nói chuyện- Mạn Thiên biết tính Hàn Thu mà, giờ
bênh ai cũng không tốt
- Nói gì nói đi…Tôi còn phải về nhà…Mấy anh không định giữ tôi ở đây suốt đêm
chứ??- Nhi đứng khoanh tay, “nhìn đời bằng nửa con mắt”
Tiếng gió thổi, một loạt những chiếc lá vàng rời cây bay xuống dưới đất….Mang
theo cái lạnh cuối thu đầu đông. Nhi bỗng chốc rùng mình. Tên Hàn Thu không
thèm liếc cô lấy một cái, mà có biết cô đang lạnh thì đời nào hắn lại cởi áo khoác
của mình ra choàng lên người vừa tát mình. Nếu hắn làm như vậy, cô khẳng định
hắn bị điên, và đến lúc hắn vào trại tâm thần rồi!!!
Một bàn tay ấm áp cầm chiếc áo khoác tuy mỏng khoác lên người cô…………
Chiếc áo mỏng thôi….Nhưng cũng là tình cảm của chủ nhân chiếc áo…
Tiếc là cô lại không rung động lấy một cái
- Cô mặc vào đi, trời nổi gió rồi, tôi là con trai nên mặc toàn áo khoác mỏng,
thông cảm- Mạn Thiên cười hiền lành
( Anh Hàn Thu đâu rồi~~~???Mà lại để bạn mình cứơp trên giàn mướp thế
kia????)
Hàn Thu đứng bên cạnh, nhìn, thấy có hai con người “tình thương mến thương”
thì bỗng thấy ngứa mắt. Anh chạy lại, vác Nhi lên vai như vác bao gạo
-Anh…anh buông ra!!!!Thả tôi xuống!!!Nhà anh làm nghề bán gạo à???Thả tôi
xuống!!! đồ con heo!!!con ỉn…con bla bla bla…-Cô lôi hết tất cả các con côn
trùng rồi vi sinh vật ra để mắng, nhưng Hàn Thu lại không đoái hoài gì cả
-NÀY!!ANH LÀ AI CHỨ????
-ĐỪNG NÓI LÀ CÔ KHÔNG BIẾT TÔI NỮA ĐẤY NHÉ!-Hàn Thu lạnh lùng
-À…xin lỗi…tôi chỉ nhớ mặt thôi….còn cái tên thì…-Nhi nói, giọng thì nhẹ nhưng
Hàn Thu thì lại như bị tạt gáo nước lạnh vào người. Hàn khí bắt đầu nổi lên, anh
ném cô vào trong xe, sau đó khoá chặt cửa, làm cô không tài nào mở được:
-LẦN NÀY TÔI SẼ CHO CÔ NHỚ TÊN TÔI SUỐT QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI!-Anh lạnh
lùng không liếc cô mà nhấn ga phóng thẳng
-NÀY!!!!ANH ĐÃ CÓ BẰNG LÁI XE CHƯA ĐÂY????-Nhi hét lên
-CẦN PHẢI CÓ THỨ ĐÓ SAO???-Anh biết là cô đang sợ, miệng cười gian xảo thích
thú, chính anh cũng không ngờ mình lại có vẻ mặt này…Anh cười…Nhưng chính
anh cũng không biết…Quả thật là một con người có một không hai…
-RỐT CUỘC LÀ ANH ĐƯA TÔI ĐI ĐÂU????-Nhi hét lên trước khi … hết hơi.
Hàn thu muốn doạ Nhi. Anh ta đưa cô đến một bãi đất hoang, trong đó có cái
cảnh người người đang cầm dao chém giết nhau. Anh nhủ nhầm, chắc chắn con
nhỏ đó sẽ ngồi ôm mặt khóc cho coi, rồi cầu xin mình đưa nó về nhà.
Nhi đến nơi. Trông thấy cái cảnh máu bay đầy trời ấy thì ngồi phịch xuống đất,
chống cằm ngồi xem rất chi là …chăm chú. Đúng là một cô nhỏ kì lạ. Lát sau, cô
mới quay sang anh:
-Anh luôn sống trong một cái môi trường như vậy hả???
Anh có phần hơi ngạc nhiên…à không…QUÁ NGẠC NHIÊN thì có.
-Cô không sợ????
- Hà ngày trước đánh nhau nhiều, nhưng cảnh này tôi thấy không ít khi đi với Hà,
tôi còn biết bên nào sẽ thằng cơ…Anh muốn chơi cá cược không????
-Gì cơ????-Anh QUÁ LÀ KINH NGẠC. Không run cầm cập thì thôi, lại còn rủ anh
chơi cá cược. Anh đánh nhau rất nhiều, tình thế thế nào, chẳng nhẽ anh không
đoán được. Anh mạnh miệng:
-Cược thì cược. Cô cược gì nào????
-Tôi à???-Cô cười mỉm. Con mồi đã xa bẫy-Mai anh phải đi học, cả ngày không
được đánh nhau, nếu không, anh không còn là con trai nữa, anh sẽ là THÁI
GIÁM!!!!TÈN ~~~TEN
Hàn Thu, gân xanh nổi rõ mồn một trên trán:
-Được thôi, còn nếu tôi thắng????
-Thì anh muốn gì được nấy, tôi sẽ thực hiện.
-Được, nhớ phải giữ lấy lời.
-Không cần anh phải lo!!!!
***
Trận đấu nào cũng chỉ có một kết quả. Thắng và Thua…Không chỉ là một cuộc
đánh nhau tầm thường, bên ngoài bãi đất trống, một cuộc chiến dữ dội hơn đang
« Trước1234 ... 13Sau »
Đánh giá: like | dislike
vote
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC

80s toys - Atari. I still have