XtGem Forum catalog
HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0) XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31294607
Visits Today: 333911
This Week: 3331935
This Month: 24440377

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

* Tao yêu mày, thằng điên à

Đăng: Namon
Tao yêu mày, thằng điên à


Rain cố lắng tai nghe, là tiếng nước phát ra từ bức tường đằng kia. Cậu ra hiệu cho Hoàng ép sát tai vào các bức tường.
-Kì lạ quá, sao phần tường này lại… – Thiếu gia họ Đoàn gõ cốc cốc vào một phần tường nọ, nghe giống như một tấm kính. Gõ đúng 5 lần, đột nhiên tấm kính tự động kéo lên, mở ra căn phòng, bên trong là một chiếc bồn nước khá lớn, nước chảy ra từ vòi đang làm đầy bồn. Hình như bên trong bồn nước có người.
-Vy!!! – Hoàng tức tốc tiến lại gần khi phát hiện dáng người quen thuộc. Anh bế cô người yêu ra khỏi đó. Nước ngập qua mũi, làm ướt hết bộ đầm của Vy, nhỏ cũng bị bịt mắt và miệng, tay chân cũng bị trói như Janie. Khi khăn bịt miệng vừa tháo ra, Vy ho liên tục, mặt nhỏ tím tái. Vy rưng rưng, ôm chầm lấy Hoàng. Nhỏ vừa trải nghiệm một việc khủng khiếp.
-Anh làm tốt lắm! – Rain vỗ vai anh chàng thiếu gia kia. Nhờ cái tai thính của anh chàng mà Vy đã được cứu.
Vy đã thay một bộ đầm khác, trông nhỏ lúc này còn đẹp hơn trước đó nữa. Cũng như Janie, Vy sau khi bị ngất đi thì không nhớ gì cả. Trần Vũ Minh sau khi nhìn thấy con gái, mừng rỡ vô cùng, tuy ông không thể hiện ra mặt, nhưng ánh mắt ông vẫn không thể nói dối được cảm xúc của bản thân ông.
Đã tìm ra được hai người, nhưng Rain trông vẫn không vui chút nào. Đương nhiên rồi, người con gái cậu yêu lúc này vẫn đang gặp nguy hiểm. Hai người vừa rồi chỉ một giây chậm trễ nữa là mất mạng, ai bảo là Wind sẽ không sao được. Rain vò đầu, tự trách bản thân mình sao vô dụng. Làm sao mà người ta có thể giấu đi một người mà không một chút dấu vết như vậy chứ?
-Không sao chứ? – Giọng nói quen thuộc làm Rain quay đầu lại nhìn.
-Ừm, không sao.
-Khuôn mặt cậu có vẻ xanh xao lắm! – Vy ngồi xuống cạnh người bạn của mình. Nhỏ nói, giọng có chút gì đó buồn buồn – Lo cho Wind phải không?
Rain khẽ gật đầu.
-Không biết bây giờ con nhỏ đó đâu nữa. Nhìn nó vậy chứ sợ ở một mình ghê lắm! Nó mà bị nhốt ở nơi nào tối tối, sâu trong lòng đất chắc sẽ sợ lắm…! – Vy thở dài. Mọi người đang ráo riết đi tìm Wind, nhưng chưa thấy kết quả gì. Họ đều cũng rất lo cho bản thân mình, biết đâu kẻ bắt cóc lại bắt thêm ai đó.
Rain cúi gầm mặt. Ba người bị bắt cóc. Janie và Vy, người thì trong phòng đọc sách lơ lửng trên không, người thì trong bồn tắm đầy nước. Còn mình Wind, nhỏ đó có thể ở đâu chứ…!
-Khoan đã…trên không, trong nước… – Sực ngchĩ ra một điều gì đó, Rain bấu chặt hai vai Vy, căng thẳng hỏi – Có phải chúng ta có tầng hầm đúng không? – Vy khẽ gật đầu – Nó nằm ở đâu?
-Tầng hầm…là tầng ba tôi dùng để giữ xe cho các vị khách.
-Có cách nào có thể xuống đó được không?
-Có một lối thoát hiểm, nhưng không biết là có đi được không nữa…? – Vy nói. Rain chỉ chờ nhiêu đó, cậu nhìn đồng hồ, chỉ còn 5 phút nữa, không biết có kịp không. Rain lập tức đứng dậy, chạy đi ngay. Đợi Rain đi rồi, Vy mới gọi điện cho ai đó.
-Mọi thứ đều theo kế hoạch. Chuẩn bị tiến hành bước tiếp theo!
***
Lối thoát hiểm 
Trước mặt Rain là cánh cửa có biển báo ghi như thế. Rain đặt tay lên cánh cửa, vặn nắm cửa. Hừ, quả nhiên là không mở được. Rain cố hết sức đẩy mạnh cửa, cánh cửa không có tấm kính nên chẳng thể đập vỡ được. Thật bực mình, người xây ngôi biệt thự này dị ứng với những tấm kính hay sao ấy! Cho đến khi đã mệt lử, Rain nhìn đồng hồ, chỉ còn 15 phút. Lúc đi xuống đây, cậu chẳng nói với ai cả, nhưng gọi người giúp lúc này thì có lẽ đã quá muộn. Rain hít một hơi thật sâu, sau đó, cậu dùng hết 10 phần công lực của bản thân, đẩy thật mạnh vào cánh cửa. Cuối cùng, cánh cửa cũng bật tung ra, còn Rain thì té nhào xuống đất.
Soạt…soạt…
Có tiếng đào đất. Vậy là những gì Rain đoán không sai. Không bỏ lỡ một giây nào, cậu đứng dậy, lần theo tiếng động đó. Tầng hầm đang được sửa sang nên có rất nhiều chỗ bị đào bới, toàn đất và cát. Tiếng động càng lúc càng lớn, có nghĩa là Rain đang càng lúc càng gần kẻ bắt cóc. Một bóng đen đang đào hố, Rain vội nấp phía sau chiếc xe Ferrari đắt tiền.
Wind đang bị trói (cũng như hai người kia) và không cử động. Rain quan sát kĩ kẻ đang đào bới kia, hắn có súng. Sơ suất một chút là chết như chơi. Nghĩ ngợi vài giây, Rain bắt đầu hành động. Trước tiên phải cướp được súng của hắn đã. Không khó để cướp đi thứ gì đó của những kẻ đang lơ là.
-Giơ tay lên – Rain chĩa súng vào kẻ đó, hắn ta lập tức nghe lời. Lợi dụng lúc đó, cậu cởi trói và khăn bịt miệng ra cho Wind. Rain vỗ vào má Wind, gọi nó dậy.
-Ơ? Rain? Có chuyện gì vậy? – Nó ngơ ngác hỏi, nhìn người đang đeo mặt nạ đang giơ hai tay xin hàng và Rain với khẩu súng trên tay. Nó hoảng hốt – Mày…mày làm gì vậy? Buông súng xuống đi.
-Không.
-Trời đất ơi, mày muốn bị bắt hở? – Không biết nó có phân biệt được đâu là chính, đâu là tà không nữa. Hay là liều thuốc mê làm đảo lộn dây thần kinh của nó mất rồi. Wind không nhận thấy là mình đang được bảo vệ sao trời? Rain thở dài ngao ngán.
-Mày…
-Tao làm sao, bỏ súng xuống…!
-Trời ơi, im lặng đi cho tao nhờ! Đang gặp nguy hiểm đó…Đi lên trên đó trước đi…!
-Mày mới là nguy hiểm đó, cây súng trên tay kìa…!!!
(Wind thật là phiền phức =”=)
-A… – Bất cẩn, cậu quên mất là mình đang trong tình huống “ngàn cân treo sợi tóc”, tên bắt cóc đã đá vào tay cậu, cướp lại súng từ bao giờ. Lúc này, tình thế hoàn toàn bị đảo ngược. Không một chút thương tình, hắn nạp đạn, tay chuẩn bị bóp cò.
Wind nhìn Rain, sợ sệt. Cậu ôm chầm lấy nó, quắc mắt nhìn kẻ đang cầm súng. Nhưng hắn dường như chẳng sợ gì cả.
Và, hắn bóp cò.
Pằng…
Chương 14
Một trai, một gái đang bị dồn vào góc tường. Chàng trai đang siết chặt lấy cô gái, còn cô gái thì cứ nhắm tit mắt lại. Mới vừa tỉnh lại chưa được bao lâu, cô lại sắp phải ngất đi lần nữa. Mà lần này, là chìm trong giấc ngủ nghìn thu luôn. Híc.
Có vật gì đó đang bay tới. Rất gần, rất gần rồi. Chàng trai quyết định lấy thân mình che cho cô gái. Cậu đưa lưng ra phía viên đạn đang bay tới, can đảm hứng chịu cái chết đau đớn.
Bụp. Viên đạn chạm vào da thịt rồi, mà sao cậu chẳng có cảm giác gì thế nhỉ, hay đây chính là cái người ta gọi là “Không đau vì quá đau”?
2 giây…
3 giây…
10 giây…
Rain vẫn chẳng cảm thấy gì. Hừ, cái trò mèo gì thế này? Đùa nhau à, đạn bắn mà không chết, không lẽ thân thể cậu là minh đồng da sắt sao? Cạch. Có cái gì đó rơi xuống. Là viên đạn? Bằng…nhựa?
-Nhựa á? – Rain bị làm cho ngạc nhiên vô cùng, cậu quay lại nhìn kẻ vừa bắn viên đạn vừa rồi. Hắn ta đang cởi mặt nạ ra. Là…
-Anh em-xi kìa… – Wind cũng ngạc nhiên la lên.
Đáp lại sự ngạc nhiên của hai người là nụ cười chẳng thấy mắt đâu của anh chàng MC kia.
-Cảm ơn hai bạn đã hoàn thành trò chơi này. Mời cả hai cùng lên hội trường để chúng ta có thể tổng kết người thắng cuộc.
Mặc dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cả hai cũng cùng nhau bước lên theo anh MC nọ. Trò chơi ư?
Và thế là, tất cả mọi chuyện bắt đầu sáng tỏ.
Lá thư đe dọa, bắt cóc,…tất cả đều là một trò chơi được chủ nhà – Trần Minh Vũ và con gái ông – Hoàng Vy dựng lên, chủ yếu là để “hù” khách dự tiệc cho “vui”. Hai người họ đã nhờ đến sự hợp tác của cô tiểu thư Janie, họ đã thành công hơn tưởng tượng khi mà khiến cho mẹ của cô muốn rụng luôn cả tim khi thực hiện trò chơi này. Tất nhiên, bà ta đang khá là không vui. Không chỉ là mẹ của Janie mà còn hầu hết tất cả những vị khách kia nữa. Những người dễ tình thì cười chính mình, không ngờ lại để bị lừa như vậy, số còn lại đang cực kỳ khó chịu vì bị đặt vào một tình huống không thể đáng sợ hơn được nữa. Ai cũng nghĩ là mình đã có thể chết. Và một điều có lẽ ngoài Vy ra thì không ai biết rằng, nạn nhân thực sự là Rain và Wind. Nhỏ chỉ muốn chọc Rain một chút, để cho cậu thử cái cảm giác bị mất đi thứ gì đó quan trọng là như thế nào. Đúng là cái vẻ lo lắng của cậu lúc ấy làm Vy rất rất hài lòng.
-Xin lỗi vì đã khiến quý vị hoảng sợ như vậy. Chúng tôi xin gửi cho mỗi vị khách ở đây một phần quà tạ lỗi. Trong mỗi chiếc túi kia là một chiếc bánh rất ngon do đầu bếp giỏi nhất của nhà hàng Latyo (một trong những nhà hàng mà ba của Vy sở hữu) làm nên. Mong quý vị nhận lấy tấm lòng thành này của chúng tôi. – Anh MC dỗ ngọt – và còn nữa, đối với 3 người đã hoàn thành xuất sắc trò chơi này, chúng tôi xin phép được tặng thêm cho mỗi người một phần quà nhỏ nữa. Đó là chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm dành cho 2 người tại khu nghỉ mát Paradise. Xin chúc mừng!!!
Paradise là khu nghỉ mát hoàn hảo dành cho những người muốn tận hưởng bầu không khí trong lành, làn gió biển mát dịu, nước biển trong xanh. Đây là nơi mà bất kỳ ai cũng mơ ước được đến nghỉ ngơi, vui chơi và thưởng thức những món ăn lạ, bổ dưỡng. Paradise không phải là nơi mà có tiền là có thể đến được, mà phải đặt từ trước đó mấy tháng hoặc có thể là mấy năm, vì số lượng người tham quan rất đông, chủ yếu là những người ngoại quốc. Một điều quan trọng nữa, Paradise là sự hợp tác của Kasel và công ty White của Mỹ.
Lại nói đến những người dự tiệc, ai cũng rất tiếc nuối vì mình không phải là người chiến thắng.
Rain cầm phần thưởng trên tay, liếc nhìn nó đang nhìn chiếc bánh tạ lỗi kia với vẻ thèm thuồng. Rain thở dài, rồi cất phần thưởng vào túi áo. Một lần nữa, anh MC bước lên sân khấu với một giọng vui tươi, và anh nói.
-Và sau đây, buổi tiệc xin phép được tiếp tục. Mời mọi người hãy tận hưởng giây phút lãng mạn với điệu Waltz cùng bài hát It Is You.
Nói xong, anh chàng bước xuống sân khấu. Ánh đèn bắt đầu trở nên mờ ảo, người ta nắm tay nhau cùng bước ra giữa hội trường, Vy và Hoàng cũng đang tiến ra. Rain nhìn nó, vẫn cái vẻ ngây thơ chẳng để ý gì. Dành vậy thôi, cậu phải tự mình gây sự chú ý rồi.
-… – Rain đưa bàn tay ra trước mặt nó làm nó hơi khó hiểu. Wind tròn mắt nhìn cậu.
-Nhảy chứ? – Rain hỏi.
-Nhảy?
Rain gật đầu.
Một điệu Waltz. Nó biết nhảy Waltz. Nhảy với Rain ư? Hồi còn mẫu giáo, rất nhiều lần nó và Rain đã cùng tham gia múa trong những ngày lễ mà trường tổ chức. Thế là, nó quyết định nắm lấy tay Rain. Cả hai cùng bước ra giữa hội trường như mọi người, Wind một tay đặt lên tay Rain, tay kia đặt lên vai cậu. A, vai cậu ấy…rộng quá! Cánh tay Rain đặt lên eo nó chợt làm nó thấy hơi kì lạ, chắc là…do trời nóng chăng?
“There is something that I see
In the way you look at me…
There’s a smile, there’s a truth
In your eyes…”
Tiếng nhạc vang lên, giai điệu mềm mại mà cháy bỏng, đó là lời tâm sự của một người con gái đang yêu. Điệu nhảy bắt đầu. Chầm chậm, nhẹ nhàng. Trong một giây phút, ánh mắt của nó và Rain gặp nhau, rồi cứ thế, không rời đi. Từng bước nhảy, đều đều và nhịp nhàng. Một vòng xoay nhẹ, cả thế giới cũng quay quay. Cái nắm tay sao dịu dàng quá…!
Nó sai rồi. Không thể là “không sao đâu” được.
Có cái gì đó, đã khác.
Rain, không còn là một cậu bé nữa.
Wind, cũng không còn là một cô nhóc nữa.
Cái thời không quần áo tắm mưa đã hết rồi. Ba năm, đã thay đổi hết rồi.
Ba năm Rain không ở đây, trái tim nó tuy có buồn nhưng đó là cái buồn của những đứa trẻ không suy nghĩ gì nhiều về tình cảm dành cho nhau. Vì vậy, Wind có tình cảm với một ai khác cũng là điều không thể trách. Rồi người đó bước ra khỏi tim nó cũng là lúc Rain trở về. Kí ức không dưng tự ùa về theo, mang đến những cảm xúc hỗn độn, mơ hồ. Những lần nắm tay cùng vui đùa, cùng ngủ cạnh nhau, những cái ôm thật chặt, những nụ hôn trên má ngây ngô, những lời nói không chút suy tính ngày đó…giờ hiện về sao khác trước quá! Khác ở chỗ, cái cảm giác khi nhớ đến những điều tự nhiên đó lại hóa ra…”bất” tự nhiên. Một cảm giác hồi hộp, ấm áp và có cái gì đó nhói len lỏi trong tim.
Bản nhạc tình yêu vẫn vang lên, điệp khúc nhẹ nhàng mà dữ dội. Ánh mắt họ vẫn không rời nhau. Trong vòng tay Rain, nó tự nhiên thấy mình sao nhỏ bé quá! Cánh tay ấy, bờ vai ấy, từ lúc nào lại trở nên to lớn thế? Tưởng chừng như có thể ôm trọn nó vào lòng. Đôi mắt huyền kia như hút nó vào những ảo giác. Kì lạ ghê, mọi thứ xung quanh đều mờ mờ, ảo ảo, lung linh, lấp lánh. Ánh mắt si mê kia khiến con tim nó nhảy múa theo từng bước chân. Khuôn mặt đó, có thể nào gần thêm một chút nữa không? Mùi hương quyến rũ, bờ môi quyến rũ…a, nó bị mê hoặc mất rồi! Wind thực sự…bị mê hoặc mất rồi.
“There\’s no more mystery, it is finally clear to me
You’re the home my heart searched for so long
It is you I have loved all along…”
Hòa mình vào điệu nhảy, hòa mình vào những cảm xúc, họ nhẹ nhàng lướt đi trên sàn. Không gian lãng mạn, bước nhảy lãng mạn, và cả giai điệu cũng lãng mạn…thế giới này, dường như chỉ còn hai người. Có ai đó đã nói rằng Slow Waltz là điệu nhảy của tình yêu, không quá nhanh, không quá chậm, khảng cách không quá gần cũng không quá xa. Slow Waltz bồng bềnh và lượn sóng, là điệu nhảy của sự tận hưởng – tận hưởng cảm xúc, tình cảm của bản thân và của người bạn cùng nhảy. Với Slow Waltz, bạn sẽ có cảm giác ôm trọn người mình yêu trong tay.
“It is you I have loved
It is you I have loved all along…”
Bản nhạc đã kết thúc, thế giới xung quanh dần dần hiện ra lại, cả hai vẫn vấn vương, nắm lấy tay nhau không rời, ánh mắt nhìn nhau như muốn níu kéo điệu Waltz vừa rồi. Tim Wind đang đập rất nhanh, rất mạnh. Wind liếc nhìn Rain, bàn tay cậu đang đưa lên chạm vào môi nó, đôi môi mềm mại, ngọt ngào mà cậu thường hôn trộm. Khuôn mặt cậu dần cúi xuống, kề sát khuôn mặt Wind. Là một nụ hôn ư? Nếu như đúng với kịch bản thì đó là một nụ hôn phải không? Thình thịch, thình thịch…
-Kh…Không được….! – Wind vội đẩy Rain ra làm cậu hơi bất ngờ.
-Wind…Ê, này…! – Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Wind đã chạy đi mất làm Rain không kịp trở tay. Cậu vò đầu, rồi cũng nhanh chóng đuổi theo nó. Wind chạy ra phía sau, nó dừng lại trước cái hồ bơi rộng. Rain đã đuổi theo kịp, cậu đứng phía sau, từ từ bước lại gần. Ở đây chỉ có Rain và nó, sân sau với những ánh đèn vàng trở nên sáng hơn, bớt đáng sợ hơn.
-Đừng… – Nó phát ra tiếng nói khe khẽ, vừa đủ cho cả hai cùng nghe. – Mày đừng bước tới nữa…
-…
-Tao không muốn mày nhìn mặt tao lúc này đâu. Kì cục lắm… – Nó tiếp tục nói, giọng nói có vẻ khổ sở – Tất cả là…do mày hết. Tất cả là bởi vì sự trở về của mày…
-…
-Mày biết không? Tao sẽ chẳng có những cảm xúc kì cục này nếu mày không xuất hiện. Lúc mày mỉm cười với tao, lúc mày nắm tay tao, rồi mày ôm tao…tao thấy cả người như bị điện giật vậy đó. Rồi khi nhìn thấy mày cùng những đứa con gái khác, tao lại thấy khó chịu. Ngay cả cái khoảnh khắc mà…mà tao bị làm cho ngất đi (lúc trở thành nạn nhân của trò chơi), tao cũng chỉ nghĩ đến việc được gặp mày…lần cuối. Cho đến khi nãy nữa, khi mà cả hai cùng nhảy điệu Waltz đó, tao…tao hoàn toàn…giống như, tim tao muốn nổ tung. – Wind nói như sắp khóc, nó đang cố gắng trình bày những gì đã xảy ra với mình. Những cảm xúc mà bản thân nó đang cố tinh không muốn hiểu. – Chúng ta…chỉ là bạn thân thôi mà, tao không muốn…
Wind biết nó dành cho Rain là tình cảm gì, nhưng…nó sợ lắm, sợ rằng rồi sẽ như Khang, cậu sẽ bỏ nó mà đi. Đi mất. Sau đó, đến cả làm bạn cũng không được.
-Chúng ta…chỉ là bạn thân có được…không… – Đang nói, nó cảm thấy vòng tay của Rain đang ôm chầm lấy nó từ phía sau. Ấm áp quá…! Những cái ôm từ sau lưng thật sự rất tuyệt. Rain cúi xuống, thì thầm vào tai nó. Wind có cảm nhận được hơi thở ấm nóng, giọng nói trầm quyến rũ của cậu.
-Tao…không muốn chỉ là bạn…
-…Nhưng…
-Đừng lo. Tao không phải là ai khác, tao là Rain, Rain của mày. Mày còn nhớ không, mày từng nói…”Rain luôn luôn đặc biệt, Rain chắc chắn sẽ không bao giờ giống như những người khác.”. Tao sẽ không đối xử với mày như người ta từng đối xử với mày đâu…
-…
Nó nhớ chứ. Và nó cũng biết chứ. Nhưng nó vẫn không an tâm với chỉ suy nghĩ của mình. Biết đâu Rain không còn nghĩ như thế nữa thì sao. Nhưng, dúng là nó không giỏi trong việc đoán suy nghĩ của người khác. Rain đã luôn luôn, luôn luôn nhớ câu nói đó và vị trí của Wind trong tim cậu, chưa bao giờ thay đổi. Và thế là, chỉ cần một lời khẳng định đó, cũng đủ khiến trái tim nó yên tâm. Rain xoay người nó lại, mỉm cười.
-Chúng ta…đổi vai diễn nhé?
-Là sao? – Nó ngơ ngác.
-Không là bạn thân nữa.
-…
-Mình yêu nhau đi! – Rain nói, trong khi Wind với khuôn mặt đang đỏ ửng, bặm môi, xấu hổ quay đi. Cảm giác thật khác khi người tỏ tình là người mà mình cứ ngỡ là “bạn thân”. Thấy nó không trả lời gì, Rain hỏi – Im lặng là đồng ý nhé? – Rain vuốt mái tóc của nó, rồi lại cúi xuống, khẽ nói làm nó thấy ngượng nhưng rất vui – Nghe này, hôm nay…Wind của tao, là đẹp nhất đấy…!!!
Và rồi, một nụ hôn đặt trên môi nó. Lần này, không chút kháng cự và miễn cưỡng, cũng không phải là một nụ hôn trộm nữa. Lần này, là một nụ hôn thực sự. Ngọt ngào và nhẹ nhàng. Có một bộ phim mà Wind từng xem, trong đó, nhân vật nữ đã nói rằng, khi hai người thật sự yêu nhau hôn nhau, thì trong khoảnh khắc họ nhắm mắt lại cảm nhận, họ sẽ thấy như có pháo hoa đang thắp sáng cả bầu trời, còn nếu không, sẽ chỉ là những cây bút chì khô khan, khẳng khiu như những cái cây trong mùa đông lạnh lẽo. Nụ hôn giữa nó và Rain lúc này, sẽ cho nó thấy gì nhỉ?
Suỵt…
Đó là bí mật…!
Một lần nữa, cả thế giới như biến mất trong khoảnh khắc hạnh phúc. Trong giây phút khi mà hai trái tim cùng chung một nhịp đập, tưởng chừng như, sẽ chẳng ai, và không một ai có thể phá hủy được hạnh phúc này.
« Trước1 ... 89101112 ... 14Sau »
Đánh giá: like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31294620
Visits Today: 333924
This Week: 3331948
This Month: 24440390

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

| dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31294633
Visits Today: 333937
This Week: 3331961
This Month: 24440403

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31294620
Visits Today: 333924
This Week: 3331948
This Month: 24440390

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC