XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Tao yêu mày, thằng điên à
Đăng: Namon
Chia sẻ
Tao yêu mày, thằng điên à
-Anh…rất thích ra biển. Những cơn sóng nhẹ, mùi gió biển, cát biển…tất cả những gì của biển, luôn khiến cho anh có cảm giác yên bình.
-…
-Anh xin lỗi vì đã giấu em. Nhưng…anh buộc phải làm như thế.
-Tại sao?
-Nếu ai cũng biết anh là ai – Vĩ quay sang nhìn nó – sẽ rắc rối lắm…!
-Rắc rối? – Wind nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu.
-Ừm. – Anh Vĩ ngồi xuống nền cát mịn, rồi cũng kéo nó ngồi xuống theo. – Bởi vì, anh…là con của Lê Thái My.
Lê Thái My? Cái tên này nghe rất quen. Wind trợn mắt nhìn Vĩ, nó lặp lại rõ ràng từng chữ. Nó không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
-Lê-Thái-My? Anh đùa?
Trong đôi mắt của anh, không có chút gì gọi là “đùa” được cả. Wind cảm thấy quá bất ngờ. Con của Lê Thái My ư? Có ai mà ngờ được chứ?
-Anh đang cố gắng nói sự thật cho em nghe mà. – Vĩ cười, a, nụ cười của anh sao mà buồn vậy. – Anh…là đứa con được sinh ra bởi sự vụn dại của người phụ nữ ấy. Người đàn ông kia…ông ta, bỏ đi ngay khi biết tin mẹ có mang anh. Hàzz…vô trách nhiệm em nhỉ? – Vừa nói, anh vừa quay sang nhìn nó. Wind khẽ gật đầu. Anh Vĩ lại nói tiếp. – Sau khi anh ra đời, mẹ bị chính gia đình ruồng bỏ. Mất tất cả, bà ấy bắt đầu công việc gái bar. Rồi bà may mắn được ông Shen thương yêu, nâng đỡ, đào tạo thành người mẫu. Ông chấp nhận hết tất cả mọi thứ về mẹ, không một chút e dè. Và rồi, năm anh hoàn thành bậc phổ thông, ông cho người đào tạo anh trở thành người thừa kế chiếc ghế Tổng Giám đốc. Anh rất biết ơn ông ấy vì đã tốt với hai mẹ con anh như thế, nên anh quyết định, dù là phải từ bỏ giấc mơ làm giáo viên, anh cũng sẽ cố gắng để đền đáp ân tình đó. Anh và mẹ, đã nợ ông ấy quá nhiều.
-Thế đó. – Anh Vĩ nhìn nó, chớp mắt – Đó là vì vậy nên anh mới từ bỏ nghề giáo viên. Dù anh có yêu nó đến mức nào đi nữa…
Wind khẽ gật đầu. Thì ra, câu chuyện của anh Vĩ là như thế. Wind cứ tưởng, hoàn cảnh của anh rất bình thường cơ chứ. Một gia đình hạnh phúc với người cha là công nhân viên, mẹ là nội trợ chăm lo việc trong nhà, anh là người con một tài năng. Thì ra, chỉ là do nó nghĩ vậy thôi. Tổng Giám đốc tương lai? Thế cũng đủ giải thích về chiếc xe hơi đen kia rồi nhỉ…?
-Em hiểu rồi. – Nó lí nhí. Tự nhiên nó lại có cảm giác, mình đang buộc anh phải kể về quá khứ của anh cho nó nghe vậy đó.
-Ừm. – Anh Vĩ ậm ừ. Nó liếc nhìn anh, chiếc áo sơ mi trắng quả thực làm cái sự đẹp của anh nó tăng lên rất nhiều lần. Haiz, nếu mà có fan cuồng của anh ở đây, chắc nó sẽ bị đè bẹp quá. Cơ mà, may là tụi nó không có ở đây, chớ tụi nó mà biết chuyện anh là một Tổng Giám đốc tương lai của tập đoàn Kasel, chắc…có đứa đe dọa ép anh phải cưới luôn quá! Hừ, bọn fan cuồng ấy…điên khiếp! Nhắc đến thôi là thấy ớn lạnh. Hôm trước còn giở trò muốn làm thân với nó nữa cơ. Sợ thiệt…!
-Anh nghe nói mình có một em trai.
-Em trai? – Nó ngạc nhiên.
-Ừm.
-Vậy à… ? Em trai của anh tên gì ? – Wind hào hứng hỏi.
-Anh không biết. – Vĩ trả lời. Anh nhìn mông lung – Một đứa em trai cùng mẹ khác cha, anh chưa bao giờ gặp, chỉ biết rằng nó cứng đầu lắm.
-Ừm – Wind nghĩ nó không nên hỏi nhiều nữa. Làn gió mát mẻ khiến nó thấy dễ chịu, Wind nhắm mắt dang hai tay tận hưởng khí biển, ngửi mùi biển mặn. Tóc nó bay bay, hai má ửng đỏ, khóe môi nở nụ cười thích thú. Anh Vĩ nhìn nó, cũng khẽ mỉm cười.
-Tuyết…
-Dạ?
-Anh sẽ trở thành một Giám đốc tài giỏi, và rồi…em có thể dự đám cưới của anh chứ? – Anh Vĩ hỏi.
-Đương nhiên rồi! – Wind lập tức trả lời. Nó vui vẻ kể lể, gì chứ nói về đám cưới, nó thích lắm. – Em sẽ mặc đầm thật đẹp nè, rồi nhất định sẽ chụp được bó hoa cùa cô dâu cho xem…(blah blah)
-Em sẽ không được chụp bó hoa đó.
-Hả? – Nó ngơ ngác. Sao lại không cho nó chụp chứ??? Đó là điều tuyệt nhất mà nó muốn làm khi tham dự một lễ cưới mà. – Tại sao???
-Bởi vì…. – Anh Vĩ nhích lại gần nó, khuôn mặt cúi xuống gần, nhẹ nhàng vén mái tóc đang bay bay của nó, nói – Em sẽ dự đám cưới với tư cách…là cô dâu của anh!
Lại một lần, nó bị anh Vĩ làm cho choáng. Cơn gió biển bỗng dưng thổi mạnh, nó phải nép mình vào anh Vĩ. Cái ôm không cố tình kia làm nhiệt độ cơ thể nó tăng lên đột ngột. Đầu muốn bốc hỏa luôn rồi. Híc. Nó đẩy anh ra nhưng không được, vòng tay anh đang ghì chặt lấy cơ thể bé nhỏ của Wind. Nó rủa thầm cơn gió đáng ghét kia đã đưa nó vào tình huống khó xử thế này. Thình thịch. Wind thề đó không phải là tiếng tim nó đập đâu, là của…anh Vĩ đó.
-Anh…
-Một chút thôi mà. – Anh Vĩ thì thầm.
-… – Wind bất lực. Chẳng cách nào gỡ bỏ cánh tay khỏe mạnh kia ra được. Đang định giữ nguyên hiện trường, nó sực nhớ ra một diều cực quan trọng là: Bây giờ nó đã là hoa có chủ rồi. Ôm một người khác như thế này, có phải là hơi có lỗi với “ai kia” lắm không? (hơi…thôi á?) Hừ, nếu mà phát hiện, chắc sẽ có người giận dữ lắm đây…! Không được đâu…!
Nghĩ thế, nó bèn cố hết sức đẩy anh Vĩ ra, từ chối cái ôm chặt kia. Wind gãi đầu, nở nụ cười ngại ngùng.
-E…Em xin lỗi. Làm như thế không hay lắm.
-…
-Anh… – Wind chợt cảm thấy nghẹn ngay họng. Nhưng nó phải trả lời anh Vĩ thôi, nó không muốn anh hiểu lầm. Lời yêu thương anh dành cho nó, nó thực sự không thể đáp lại được. Bởi vì, trong tim nó lúc này, chỉ có hình ảnh của một người. – Tình cảm của anh dành cho em, em…không thể…
-Em…đã có người nào đó rồi?
Wind khẽ gật đầu. Nó đưa mắt liếc nhìn anh Vĩ, nụ cười hạnh phúc lúc nãy của anh mới xuất hiện một chút đã vội biến mất rồi. Chắc là bây giờ, anh buồn lắm. Nhưng biết làm sao được…nó chỉ xem anh là anh trai, và điều đó không thể thay đổi.
Cả không gian trở nên yên tĩnh lạ lùng. Chỉ còn tiếng sóng xì xào, mặt trời cũng đang sắp lặn. Vốn dĩ, Vĩ muốn cùng nó ngắm hoàng hôn, nhưng có lẽ…ánh hoàng hôn hôm nay sẽ không còn đẹp nữa. Ừm thì, “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”?
-Anh hiểu rồi. – Vĩ nói. Anh nở một nụ cười gượng gạo. – Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đâu.
-…
-Chắc gì…người đó thật sự xứng đáng với tình cảm của em, hơn anh. Anh sẽ chờ. – Anh Vĩ hôn nhẹ lên trán nó. Nụ cười dịu dàng của anh làm nó thoáng đỏ mặt.
A…hoàng hôn kìa…!
Chương 17
Sắp tới học sinh khối 10 và 11 trường Lam Kha sẽ có một tuần nghỉ ngơi. Winh đang định tận hưởng những ngày nghỉ đó kiếm việc làm thêm, nó muốn tự mình kiếm ra tiền. Nhiều lúc, chi tiêu cho những khoản vặt vãnh, xin tiền ba mẹ hoài nó cũng thấy thương ba mẹ lắm. Nghĩ mà xem, vất vả biết bao nhiêu, một tháng lương phải dành nuôi ba đứa con, học hành rồi ăn uống, vậy mà chưa bao giờ nghe ba mẹ than vãn gì. Dạo này thấy mẹ toàn mặc mấy bộ đồ đã cũ mèm, tự nhiên thấy trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi. Haizzz, học hành…nó giống như là “ba chìm bảy nỗi”, lúc được lúc không, cà tưng cà tưng. May là, có Rain bên cạnh kiểm soát nó hằng ngày nên cũng đã đỡ hơn một chút.
Dạo gần đây, Rain hay hành hạ nó lắm cơ. Giặt giũ nè, nấu nướng nè, lau nhà, rửa chén…cậu bắt nó làm hết, chẳng còn giành làm như hồi trước nữa. Rain bảo làm như vậy để giúp nó sau này trở thành một người vợ đảm đang thay vì cứ đánh nhau bên ngoài mãi. Hứ, ai bảo là nó sẽ làm vợ của Rain =3=. Ngoài ra, dạo này Rain còn rất biến thái nữa chứ, chỉ toàn làm những điều khiến nó muốn sượng tím cả mặt. Cái gì mà “Phục vụ chồng là nhiệm vụ của một người vợ” chứ, là kiếm cớ trêu nó thì có. Híc. Càng lúc, Rain càng lộ rõ bản chất là một con sói rồi. Hu hu…còn tệ hơn trước kia nữa. Thiệt là hối hận mà…
Quạc…quạc…quạc…
Tiếng con vịt của nó lại kêu, màn hình hiện lên chữ “Hớn-nỳ”. Wind vội bắt máy, híc, vì ai kia nói rằng, nếu gọi mà không thấy bắt máy liền thì…chắc chắn ai kia sẽ về nhà “làm thịt” nó cho xem.
-Wảy?
-Tao đang trên đường về. Bữa tối hôm nay giao cho mày. Để xem bao lâu nay tập nấu ăn mày có học được gì không!
Cụp.
Wind dọn dẹp lại đống sách vở trên bàn rồi buộc hết tóc lên cao, xắn tay áo lao vào chuẩn bị bữa tối. Một bữa ăn không là vấn đề gì với nó, dạo này nó đã tập nấu nướng với Rain mỗi cuối tuần rồi mà, tình hình theo như Rain nói là có cải thiện thêm được…một tí xíu. Wind hăng hái cầm con dao lên, nó bắt đầu nhập vai là một đầu bếp tài năng.
Xoet. Bụp. Bốp. Binh. Chát Chát Chát. Choang. Tạch Tạch Tạch. (Nấu ân kiểu gì thế không biết =”=).
Sau một hồi vật vã với mấy cái nồi và vài thứ gia vị, nó cuối cùng cũng đã hoàn thành xong bữa tối. Đang nhìn thành quả của mình, nó nghe có tiếng cửa mở. Là Rain đã về. Như một người “vợ”, nó chạy ra, miệng toe toét.
-Mừng mày đã về.
-… – Rain đứng im lặng nhìn nó, coi kìa, đầu bù tóc rối, mồ hôi mồ kê ướt trán, trông có vẻ như rất là vất vả. Cơ mà, nhìn đáng yêu đó chứ. Rain cười nhẹ, rồi đặt lên môi nó một nụ hôn, thì thầm bằng cái giọng nói quyến rũ đáng ghét. – Phải nói là “Mừng anh đã về, anh yêu!” chứ…
Wind bất ngờ, giật lùi ra phía sau, mặt đỏ tía tai. Đấy, thấy chưa, vừa về là trêu ghẹo người ta liền. Wind bỏ chạy vào trong phòng tắm, giấu cái khuôn mặt đỏ ửng kia trong làn nước mát.
-À…cho tao hỏi cái này được không…”vợ”? – Rain ái ngại nhìn đống “đen thui” trên bàn,hơi cau mày.
-Hử?
-Mấy cái này…là gì vậy?
-Thì…bữa tối. – Wind lí nhí trả lời, hai tay đan vào nhau.
-Tao chỉ thấy…giống như mày đang muốn ếm bùa ai vậy đó.
-Hả?
Thực sự thì trông “bữa tối” của nó khủng khiếp thật. Mấy cái món này nhìn rất là kì lạ, vừa đen vừa khét, mùi thì…lần đầu tiên mới ngửi thấy. Cái nồi mà Rain nghĩ “chắc là canh” đang nổi bọt lên ùng ục, trông như nồi pha chế thuốc phù thủy ấy. Mỗi dĩa mỗi mùi, tạo thành một ám khí bao quanh bàn ăn. Thật khủng khiếp. Có thực sự là nấu cho người ăn không vậy trời? Rain cứ nghĩ là đã cải thiện được một chút cái “tài” nấu ăn của nó chứ…
Rain quay sang nhìn Wind. Hai con mắt nó cụp xuống, tay đan vào nhau, vẻ mặt hơi buồn buồn. Dù gì bữa tối này cũng là công sức của Wind, sao có thể không ăn chứ. Cậu thở dài, cầm đũa lên, gắp đại một món nào đó cho vào miệng.
-A…
-Sao vậy? – Wind hoảng hốt khi thấy Rain gục đầu xuống, tay che miệng, sắc mặt trông không được ổn lắm. Rain xua tay tỏ vẻ không sao, cậu nuốt ực miếng thức ăn kia xuống bụng, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
-Đ…Được rồi. Không sao.
-…
Wind vừa lo vừa buồn, nó xịu mặt. Cái thành quả sau bao nhiêu ngày luyện tập với Rain cuối cùng lại chẳng có kết quả gì. Haizzz, có lẽ nó không hợp với cái nghề nấu nướng rồi. Wind vừa rửa chén vửa thở dài. Vậy mà, Rain cũng chịu ăn hết mấy cái món kinh khủng đó, bây giờ thì…nằm liệt giường với một vỉ thuốc tiêu luôn rồi. Híc. Nó đúng là vô dụng mà. Wind tự cốc vào đầu mình mấy cái. Lại thở dài.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, Wind ló cái mặt hối lỗi, bước vào. Nó ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Rain, đưa mắt nhìn ly nước cùng vĩ thuốc trên bàn, ỉu xìu. Rain cười nhẹ,nằm ra hiệu cho nó xích lại gần. Wind cũng chầm chậm đưa mặt lại gần và nó ngay lập tức bị kéo xuống nằm gục ngay trên ngực Rain. A, nó nhớ cái cảm giác này, ấm áp, yên bình, còn nghe cả tiếng tim cậu ấy đập nữa.
Thình thịch…
-Đừng làm cái mặt như vậy nữa, trông xấu xí lắm! – Rain trêu.
-Kệ tao! – Nó ngang bướng cãi lại. Rain cười khì. Người gì đâu mà đáng ghét ghê!
-Tao không ngờ lại có cách phá hủy mùi vị của thức ăn một cách tàn bạo như vậy đấy. Mày cũng hay thiệt!
-Mày…!!! – Nó bị quê, tức giận bật dậy, không ngờ lúc đó, Rain cũng đang cúi xuống nhìn nó, thế là, hai khuôn mặt chỉ cách nhau vài cm. Wind đỏ mặt, lại nằm gục xuống ngực Rain. – Nếu vậy thì tại sao phải ăn hết làm gì…!!!
-Vì đó là do mày nấu mà. – Câu nói đó làm cho Wind bất ngờ, trong lòng nhen nhói chút niềm vui, nó cười khẽ. Không gian lại trở về sự im ắng, Rain vuốt ve mái tóc dài của nó, còn nó vẫn cứ nằm lắng nghe nhịp tim của Rain, hai người cứ giữ cái vị trí như thế cho đến khi Rain lên tiếng phá hủy sự im lặng đó.
-Thế này chán quá! Mình chơi trò chơi đi.
Tới rồi đó. Cái cảm giác không ổn này khuyên Wind nên ngồi dậy và bước ra khỏi phòng. Nhưng làm sao đây, Rain đâu có dễ dàng buông tha cho nó. Cậu xoay người đè ngược nó xuống giường.
-Ta…Tao không chơi đâu!!!!!
-Mày thích đánh lộn mà, thế thì đánh nào!!!
Thật ra là vật lộn thì đúng hơn. Wind dùng hết sức vùng vẫy, nhưng cuối cùng vẫn là bị Rain đè xuống. Cứ mỗi lần vùng lên là lại bị đè xuống. Chẳng cách nào mà thoát được. Thế là, thua trận, nó đành phải để Rain hôn mấy cái rồi cậu mới chịu buông tha cho. Híc, con người này bị gì vậy, nghiện hôn rồi à?????!!!
***
Sáng sớm, mới bước vào lớp là biết bao cặp mắt đổ dồn vào nó. Wind chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, mà chuyện gì thì nó cũng mặc kệ, hai con mắt của nó lúc này đang bạo động, không hơi đâu mà để ý mấy chuyện tầm phào. Đang định gục đầu xuống bàn nằm ngủ thì…
-Trời ơi, mày nghe thấy chuyện gì chưa…con Tuyết nó…nó đi giựt bạn trai của người ta đó!!!!
-Cài gì, con nhỏ bạo lực lớp mình đó hả?
-Nó chứ ai!
-Nhìn mặt mũi ngơ ngáo vậy mà ghê ha…
Ơ đìu…đâu ra mấy cái tinh đồn nhảm nhí vậy cà. Nghe mà muốn đấm vào mặt của cái đứa tung tin ghê không! Chậc…cái cuộc đời của nó sao mà hẩm hiu thế không biết, cứ bị người ta hãm hại không à!!!
-Tao còn nghe một chuyện ghê gớm hơn nữa kìa…
-Chuyện gì?
-Nó…là đứa có kinh nghiệm từng trãi đó. Nó ngủ với thằng khác nên bạn trai nó mới chia tay…
-Trời ơi, không ngờ luôn đó!!!
Rầm.
Tiếng động mạnh làm ai cũng giật mình. Nhưng mà không phải là Wind làm đâu nhe >. -Ê, ăn nói cho cẩn thận! – Vy lớn giọng, cố ý muốn để cả lớp nghe thấy – Mấy cái tin đồn nhảm nhí, nghe ở đâu rồi bây giờ đi nói bậy bạ. Nè, mấy người có lòng tự trọng không hả? Nói về người khác một cách không thật như thế mà cũng nói được, hay thật đấy!
Wind nhìn Vy chằm chằm. Ghê chưa, ghê chưa, bạn của nó chọn đúng là chỉ có chuẩn thôi. Nhìn cái điệu bộ tức giận, hai tay vòng lại, mặt hếch lên của Vy mà nó thấy tự hào ghê gớm. Híhí, chơi với nhau riết rồi nhiễm tính nhau luôn. Đột nhiên Vy quắc mắt nhìn nó.
-Gì…mậy?
-Mày á, chỉ biết cười! Sao không nói gì hết? Tụi nó nói mày vậy mà để yên à?
-Èo, mấy cái chuyện tầm phào, để ý làm gì? Toàn nói sai sự thật không à, ai tin tao thì tin, không thì thôi. Phiến! – Nó nhún vai. Cũng phải thôi, mấy chuyện không phải do mình làm, mình không sai thì tại sao phải xoắn nhỉ?
Vy thở dài, ngồi vào chỗ. Những ánh mắt ái ngại lại tập trung vào nó và Vy, ai thấy khó chịu chứ nó thì quen rồi, lần nào mang “vết tích” đanh nhau về lớp mà không bị thế này đâu. Nhìn đi, nhìn cho thõa con mắt, bọn tò mò, tọc mạch! Wind lại gục đầu xuống ngủ, suốt hai tiết đầu, nó chỉ ngủ và ngủ. Giáo viên dạy hai tiết đó không phải thầy Khoa hắc ám nên nó chẳng sợ, thoải mái chìm sâu vào giấc mơ đẹp thiệt đẹp.
Tránh vỏ dưa gặp vỏ dưa, tình trạng của nó lúc này hoàn toàn chính xác khi dùng câu nói đó. Vừa mới bước chân ra khỏi lớp là bao nhiêu cặp mắt tìm kiếm, ngó cho bằng được cái đứa “từng trải” và “giựt bạn trai” của người khác. Trời ơi, bộ chúng nó không có việc gì để làm hở trời? Wind gãi đầu, nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, rồi cũng mặc kệ bước đi, chẳng thèm để ý. Cơ mà có vài ánh mắt “khinh thường” đang liếc xéo nó kìa, hừ…hot girl khối 11 à, tin nó đập cho “hot” luôn không?
Chương 18
Một nhà hàng Pháp sang trọng…
Tầng 4…
Cánh cửa thang máy mở, Rain bước ra ngoài với bộ vest trên người, tóc gọn gàng, trông phong độ vô cùng nhưng nét mặt lại không được vui cho lắm. Đây là lần thứ 5 sau khi về nước, cậu phải ép mình đi gặp người phụ nữ đó rồi. Nếu không phải vì nể mặt ba mẹ nuôi, cậu cũng chẳng mất công đến đây làm gì. Bực thật, sao lần nào cũng phải đến nghe người đàn bà ấy nói nhảm chứ. Chẳng phải cậu đã nói lần thứ n là cậu không chấp nhận lời đề nghị đó rồi sao?
Nhà hàng sang trọng với những ánh đèn vàng, kiến trúc khá tinh tế, mang lại cảm gác ấm cúng cho thực khách. Rain sải bước trên nền gạch sáng loáng, sạch sẽ. Quả thực đúng chất là một nhà hàng Pháp, nơi đây khá yên tĩnh, thực khách cũng tế nhị và lịch sự.
Rain tiến đến chiếc bàn có một người phụ nữ mặc bộ đầm xanh lấp lánh đang ngồi chờ, mặt cậu càng thể hiện rõ sự khó chịu hơn. Cậu nhìn người phụ nữ đó, rồi kéo ghế ngồi xuống, xung quanh yên tĩnh, chỗ này ngoài cậu và người đó ra thì chẳng còn ai nữa cả.
-Cuối cùng cũng đến nhỉ? Con thật sự rất ngoan đấy! – Người phụ nữ lên tiếng, hai tay bà đan lai, chống lên tay ghế, nhìn cậu con trai.
-Tôi đến đây không phải vì bà. Có gì thì nói nhanh đi, tôi còn bận nhiều việc lắm! – Rain lạnh lùng, đáp lại lời khen “ngoan” của người phụ nữ đó bằng ánh mắt khó chịu. Người phụ nữ cười, đôi môi son đỏ nhếch lên.
-Hừm, bận việc với đứa con gái đó à?
-…
Rain nhíu mày tỏ vẻ không hiểu. Người phụ nữ đó mỉm cười, rồi lấy từ trong chiếc túi xách Gucci màu vàng ra một xấp ảnh, vứt lên bàn. Bà vòng hai tay lại, dựa lưng vào ghế nhìn Rain cầm từng tấm ảnh lên xem. Rain hơi ngạc nhiên, trong ảnh là Rain và Wind trong bữa tiệc sinh nhật của Vy lần trước. Rain trong bộ tuxedo đang cùng người con gái kia khiêu vũ, nụ cười và ánh mắt của Wind thật đẹp làm sao…! Nhưng, làm thế nào mà bà ta có được những tấm ảnh này nhỉ, hôm ấy, tập đoàn Kasel không đến cơ mà? Sau một vài giây suy nghĩ, Rain cũng không còn cảm thấy lạ nữa. Phải thôi mà, không có Kasel thỳ có Lâm Phương Hòa, con gái ông ta tuy không tới nhưng ông ta thì có. Hừ, cái lão già nhiều chuyện đó, Rain đâu có nói sẽ làm con rể của lão bao giờ, sao cứ thích theo dõi cậu nhỉ? Nghĩ đến đây, tự nhiên cậu lại thấy lo…
-Các người có sở thích này à? Theo dõi người khác mà không được phép? – Rain cười nhạt, người phụ nữ kia cũng nở nụ cười. Bà ta vuốt mái tóc cong cong, nhún vai.
-Cứ cho bọn ta là những kẻ tò mò, vì con giấu kín nhiều chuyện quá mà! – Bà ta nói, rồi đưa tay cầm một tấm hình lên. Đó là Wind, với chiếc đầm dạ hội trắng, trên tay cầm một ly rượu nhẹ. – Con bé này là ai thế? Trông nó quen quen…
-Có liên quan gì đến bà không? – Rain đáp lại bằng một câu hỏi. Trước sau gì, rồi bọn họ cũng sẽ điều tra về Wind, sau đó thì…hàng tá chuyện rắc rối sẽ xảy ra cho xem.
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!