Snack's 1967
HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0) XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 29528832
Visits Today: 132927
This Week: 1566160
This Month: 22674602

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

* Tao yêu mày, thằng điên à

Đăng: Namon
Tao yêu mày, thằng điên à


-Chạy đi, 60 vòng! – Thầy Lâm bắt đầu lôi cái đồng hồ bấm giờ cữ kĩ ra.
-50 mà thầy! – Nó gân cổ lên cãi.
-60. Thêm 10 vòng của tôi vì tội bị phạt mà còn dám vào căn tin.
-Thầy…!!!!
-Thêm 10 vòng nữa cái tội còn chần chừ ở đây để tôi cứ phải nhìn cái kiểu tóc búi cao không ưa nổi của em!!!
Trời đất ơi, cái lý do gì vô lý quá vậy? Tóc nó búi cao cho mát mẻ, có ảnh hưởng gì đâu trời! Học sinh lớp ổng cũng búi tóc mà, trời đất ơi! Thầy đẹp trai mà sao thầy kì cục quá vậy?
Cả lớp 11/1 cười khúc khích làm nó quê chết được, Rain cũng nhếch mép cười nhạo nó luôn kìa. Hừ! Thầy nhớ đấy, thù này không trả, con nít nó khinh. Hãy nhớ lấy tên em, thầy sẽ hối hậnnnnn >”. -Này, ăn cơm đi rồi mới được ăn kem. – Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng làm nó giật thót. Wind quay lại, là Rain. Nó thở phào nhẹ nhõm. Thật là, nó vốn sợ ma mà, sao lại thậm thụt sau lưng như thế, rớt tim như chơi ấy chứ.
-Tao thích thế đó, hứ! – Wind đanh đá nói. Nó nhìn Rain từ trên xuống dưới. Trong bộ đồng phục của trường Lam Kha, công nhận…như hoàng tử ý, thảo nào bọn con gái 11/1 nhìn mà chảy dãi thế kia. Rain đang đóng cửa ngăn đá lại, rồi xuống ngăn dưới lục lọi gì đó.
-Mày muốn ăn gì? – Rain hỏi.
-Hả?
-Tao hỏi mày ăn gì, tao nấu! – Rain nói chậm rãi, tay đẩy đẩy hộp sôcôla sát vào trong.
-Gì cũng được… – Nó đáp. Rain lẩm bẩm gì đó rồi lôi ra một cái hộp đựng thịt gà ướp. Nó nuốt nước miếng cáu ực, rồi quay sang nhìn Rain – Mày biết nấu ăn hả?
Rain không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy nồi niêu xoong chảo ra làm việc. Wind cứ đứng đơ ra đó, nó không biết phải làm gì cả. Mấy vụ nấu nướng nó có biết gì đâu, toàn là trông cậy vào mẹ (híc). Hay là đi lên phòng khách ngồi, nhưng mà…ba mẹ người ta nhờ nó sang chăm sóc, chứ đâu phải ở đây để được…chăm sóc.
-Ừm…để tao giúp mày nha? – Nó ngập ngừng nói và lập tức bị từ chối.
-Thôi, mày ngồi yên một chỗ cho tao nhờ. Mày có biết nhiệt tình nhưng, ờm, không được thông minh sẽ trở thành phá hoại không? – Miệng nói nhưng tay chân vẫn linh hoạt băm băm, thái thái liên tục, thiệt là đáng khâm phục! Wind chán nản, lên phòng khách, bật ti vi, ngoan ngoãn ngồi yên thật. Nó cũng chẳng thể làm gì hơn, chậc, nó đâu có giỏi nữ công gia chánh như nhiều đứa con gái khác. Hừ…! Có cảm giác như bị coi thường ý…
Vài phút sau…
Trên bàn, mấy dĩa đồ ăn bốc mùi thơm phức, màu sắc không chê vào đâu được, mới nhìn sơ thôi mà đã thèm rồi. Nào gà, nào rau, nào canh…đủ món ăn chơi, thích quá đi mất! Đợi Rain bưng dĩa cuối cùng lên, nó mới bắt đầu cầm đũa, rồi xới cơm.
-Mày thành Dang-Can-Cút hồi nào vậy Rain? – Nó liếm mép. – Mấy món này cứ như mấy món tao thấy trên tivi ấy. Trông phát thèm lên được!
-E hèm, mày ăn đi. Mấy món này, tao làm hoài mà. Hồi ở ký túc xá bên bển, cũng tự mình nấu ăn đấy thôi. – Rain gãi gãi mũi, tự nhiên thấy vui vui. Cũng lâu rồi mới được Wind khen mà. Hai bên má tự nhiên đo đỏ, trông cậu đáng yêu ghê cơ…!
-Ưm…ngon quá! Từ nay, mày chính thức là Rên-Can-Cút của tao, riêng tao nhá! Sau này mà có mướn osin, tao sẽ mướn mày, trả lương cao, bao ăn ở luôn. Háhá – Wind vừa nếm xong món đầu, vừa nhai, vừa nói lia lịa. Trông nó lúc này, chả giống một đứa con gái tí nào hết á. Quần áo chưa thay, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt như mặt mèo, thậm chí nó còn chưa rửa tay nữa (khiếp), tham ăn đến nỗi, cơm dính ngay trên má. Ôi trời, nói thật chứ kiểu này không ế mới lạ. Ai mà dám cưới con đười ươi này về chứ?
-Wind…Wind à…
-Hửm? – Vẫn ăn lấy ăn để. Chậc, nó trở thành con ma đói từ khi nào vậy nhỉ?
-Wind…ng…ngừng ăn tí đã…!
Lúc này, nó mới ngước khuôn mặt tham ăn lên nhìn Rain. Rain đang nhìn nó bằng đôi mắt đen huyền đó. Nhưng mà, vẻ mặt của cậu không được…vui thì phải.
-Ao ậy? (Sao vậy) – Wind hỏi khi trong miệng nó là cả đống thức ăn.
-Mày…e hèm, mày ăn từ từ…không có ai giành ăn với mày đâu…! – Rain tế nhị.
-À, ờ…hèhè… – Nhận ra tính xấu của mình, nó từ từ dừng lại, nhai cho hết đống đồ ăn trong miệng. – X..xin lỗi nha, tao vô ý quá…! Ừm, mày…ăn đi. Không khéo là hết đồ ăn đó.
Ôi trời, sao nó có thể ngốc vậy chứ? Hừ, do ăn uống theo cái cách tuỳ tiện của bọn đàn em quen rồi mà nó lại quên mất mình đang ngồi trước mặt Rain – người từng chúa ghét việc ăn uống sỗ sàng như vậy? Wind quyết định buông đũa xuống, dù nó rất là muốnnnnnnnn ăn nữa. Còn Rain, thấy vậy cũng không nói gì, cậu chỉ ra hiệu cho Wind lại gần, rồi đột nhiên hôn lên má làm nó giật cả mình. Wind đẩy Rain ra, lấy tay che phần má bị hôn.
-M…mày làm gì vậy hả? Trời đánh tránh bữa ăn, đừng có thả dê lúc này chứ?
-… – Bị đẩy ngã nhào xuống đất, Rain thở dài, đứng lên. Thật ra thì cậu chỉ muốn lấy hột cơm trên mặt nó ra thôi, ai dè không biết nghĩ thế nào mà tiện thể hôn luôn một cái. Thế cũng hay, cái khuôn mặt đỏ ửng của nó mỗi lúc bị hôn dễ thương phải biết. Rain cười thầm.
Bữa ăn lại diễn ra như thường. Nắng chói chang, dạo gần đây trời cứ nắng nóng thế này mãi, thật khiến con người ta khó chịu. Những tia nắng chắc lại trốn học để xuống nhân gian nhảy múa, quậy phá nữa rồi. Ven đường, những hàng cây già cũng trở nên mệt mỏi trước cái nắng oi bức, dáng đứng uể oải, liêu xiêu. Đến cả cỏ dại cũng chẳng muốn tranh giành lãnh thổ nữa…
Hừ! Ngoài kia nóng vì nắng, trong nhà này cũng nóng…nhưng vì một lý do khác, và tính hình lúc này, chẳng khác nào đang ở châu Phi cả….!
Chương 6
-Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……
11 giờ tối ngày thứ bảy, trời âm u, mây đen che kín bầu trời, gió thổi vi vu từng cơn ớn lạnh, thỉnh thoảng đâu đó có tiếng mèo đói kêu thảm thiết, tiếng khóc của trẻ con đòi mẹ, tiếng xào xạt đung đưa của những cành cây và ghê rợn nhất là tiếng hét của một thiếu nữ 16 tuổi phát ra từ trong ngôi nhà có chiếc cổng màu xanh lá cây.
Rầm rập, rầm rập, tiếng bước chân vội vã trên cầu thang.
Rầm.
-Có chuyện gì vậy? – Rain mạnh bạo mở cánh cửa của căn phòng nằm ở phía phải cầu thang. Cậu thở hồng hộc, mồ hôi tuôn trên trán, khuôn mặt đầy căng thẳng.
-R…Rain…cứ…cứu với…! – Wind chỉ tay về phía trước, mặt tìm đi vì sợ.
Rain nhìn về hướng nó chỉ và mặt biến sắc.
-Phim ma?
Nó gật đầu lia lịa.
-Có vậy mà mày la hét um sùm?
-Ừa, ghê lắm đó!!!!! Á!
Một cái cốc vào đầu, cái tội phá rối người đang thi hành công vụ…quét nhà.
Rain bực bội nhìn nó. Bộ pyjama hình con ếch đang cười toe toét, tóc xoã dài, quăng quăng vì nó hay búi tóc lên, tay ôm gối, ngồi co chân lại. Còn trên bàn, la liệt các đĩa phim…nào là siêu nhân, kinh dị, hành động, tùm lum thể loại. Có một ly sữa milô vẫn còn nóng, đang bốc mùi thơm phức. Cậu thở dài rồi ngồi phịch xuống bên cạnh nó.
-Đâu ra mấy cái đĩa này vậy?
-Tao mượn. Héhé. – Nó bấm nút pause.
-Học hành chưa mà coi đó?
-Học? – Wind chuyển ánh mắt sang đống tập vở đáng thương dưới sàn nhà, nhăn mặt nói – Ờm, tao chả hiểu gì hết nên…..Úi!
-Dọn dẹp. Đem sách vở sang phòng tao. Cho mày 5 phút. – Rain ra lệnh rồi đứng dậy, đi ra, không quên buông một câu đe doạ với khuôn mặt ác quỷ – Đừng để tao phải nói lần thứ hai!
Wind sợ hãi, đơ mặt ra nhìn. Trời ơi, con người này còn…đáng sợ hơn ma nữa. Nó vội vàng dọn dẹp lại đống đĩa, rồi nhanh chóng bưng tập vở sang phòng Rain ngay. Ác quỷ đang gọi, chỉ có thể tức tốc nghe lệnh, không được chống đối.
Cạch…
Tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, theo sau là khuôn mặt vô cùng e dè của Wind. Chào đón nó lúc này là Rain với cặp kính nhìn rất trí thức. Giờ mới để ý, Rain mặc chiếc áo thun ba lỗ mày trắng, để lộ cơ bắp hai bên tay ra, cái quần đùi màu đen có chữ Adidas, làn da ngăm ngăm khoẻ mạnh, trông sporty ghê!
-Hề…xin chào – Wind lịch sự nói, tặng kèm một nụ cười mà nó nghĩ là dễ thương nhất.
-Trễ 1 phút, phạt viết công thức lượng giác cơ bản 10 lần. – Đáp lại nụ cười đó là sự lạnh lùng, tàn nhẫn của Rain. Nó há hốc.
-Hả?
-Lề mề, còn đứng đó hả với tao, chép thêm 10 lần nữa. – Sốc. Nhưng nói gì thì nói, nó phải ngồi xuống, quăng đùng tập vở lên bàn cái đã, rồi tính gì thì tính, chứ không khéo lại bị chép thêm 10 lần nữa. Ok. Wind sắn tay áo lên, giống như mọi lần đi quánh lộn.
-Rồi. Tao sang đây rồi, đem theo cả đống “vũ khí” này theo nữa, giờ mày muốn gì? – Vũ khí ở đây chính là đống sách vở trên bàn. Rain nhíu mày nhìn nó, khẽ đẩy gọng kính lên.
-Được rồi, mày đưa vở tao xem bài tập về nhà của mày đi. – Wind ngoan ngoãn, cầm quyển tập, đưa bằng hai tay. Rain lật tập nó ra, nhìn sơ rồi quắc mắt sang nó.
-Ở trong lớp mày làm gì?
-Hả? – Wind thoáng ngạc nhiên, nhưng nó cũng thành thật kể – Ngủ, ăn vụng, ngủ…ừm, chủ yếu là nói chuyện và ngủ….!
-… – Rain lặng lẽ tháo cặp kính ra, thở dài ngao ngán. Đúng là hết thuốc chữa…
-Sao thế? – Nó ngây ngô hỏi. Rain tự nhiên thấy ghét cái cặp mắt to tròn kia quá! Học hành không lo, cứ suốt ngày đánh lộn với ngủ thôi. Cái con người này, thật là làm người ta tức chết đi mà!
-Bây giờ tao giảng bài cho mày, mày phải làm hết cho tao, không sai một chữ. Câu giờ thì khỏi ngủ luôn. – Rain nói một cách dứt khoát, không để nói kịp cãi lại. – Bắt đầu…! Bài này làm như vậy nè….
-Ủa? Ơ! Hả? Từ từ…. – Wind không biết tại sao nó lại răm rắp làm theo lời Rain, nó chỉ không muốn bị mất giấc ngủ quý giá thôi.
11 giờ rưỡi…
-Đúng…đúng….đúng….! Rồi, ok. Tốt lắm!
-Yehhhhh! – Nó hét lớn, cuối cùng cũng xong đống bài tập phiền phức này rồi…!!!! Wind mỉm cười nhìn Rain – Cảm ơn mày nhá, híhí. Ngày mai nghe đồn cô sẽ kiểm tập, tao tính ăn phạt rồi, nhưng mà…thế này thì hay hơn nhiều…híhí!
-Hừ, với mày thì phải dùng biện pháp mạnh mới được, đồ cứng đầu! – Rain đáp – Thôi, ngồi đó đi, tao đem Sting lên cho uống, coi như khen thưởng.
-Huraaaaa! Mày là số 1 đó! – Wind reo lên như một đứa trả, mắt nhắm tịt lại. Rain phì cười, rồi đi xuống lấy nước. Lát sau, lên đến nơi, những gì trước mắt làm cậu rất ngạc nhiên.
Wind không còn ngồi trên bàn học nữa mà thay vào đó là đang…nằm trên giường của Rain. Đôi mắt nhắm nghiền, từng nhịp thở đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng. Rain đặt chai nước lên bàn, tiến đến ngồi lên giường. Cậu đưa tay chạm lên má Wind, nó đột nhiên “ưm” lên một tiếng làm cậu hơi giật mình. Rain mỉm cười, nhéo chiếc mũi nhỏ của nó làm nó khó chịu, nhăn mặt lại. Cậu lần tay tới đôi môi đỏ xinh, rồi dừng lại luôn ở đó.
-Ngốc ạ, mày không biết rằng tao cũng là một thằng con trai sao? – Rain thì thầm.
Rain nhìn mái tóc được búi hết lên cao của Wind, cậu nhẹ nhàng gỡ tóc ra. Mát tóc dài xoã lên giường, đen óng và mềm mại. Rain khẽ vuốt lên mái tóc đó, rồi nghĩ thầm.
“Mày đẹp hơn khi xoã tóc Wind à…”
Chợt, Rain cúi xuống, đặt lên đôi môi nhỏ xinh kia một dấu ấn, thời gian như ngưng đọng trong giây phút đó.
Trong phòng, chẳng có ai ngoài Rain và nó, tiếng quạt vẫn đều đều. Ngoài kia, trời bỗng đổ mưa….
-Tránh “ga”, ai cho tụi bây quánh Rain???? – Một tiếng hét lớn làm những đứa trẻ giật mình. Chúng đồng loạt đưa mắt nhìn cô bé tóc ngắn, mặt mũi dính đầy bụi, tay chân có vài chỗ được dán băng keo, đang tiến tới với vẻ mặt hung dữ.
-Mày là ai hả con ranh kia? – Thằng bé to con nhất hỏi.
-Tao tên Wind. Tụi bây là ai mà dám đánh Rain yêu dấu của tao hả? – Cô bé chạy lại, đỡ một cậu bé gầy gò đang ngồi dưới đất lên, phủi phủi quần áo cho cậu. Cô bé nhẹ nhàng hỏi han. – Rain có sao hông?
Cậu bé lắc đầu, tay vẫn ôm chặt đống sách vở đã bị dính đầy đất cát.
-Ê, mày quen thằng này hả?
-Tao “dới” Rain là bạn.
-Cái thằng ốm yếu, ẻo lả này cũng có bạn hả? Hahaha – Cả đám cười lớn.
-Sao lại hông có được chớ? Tụi bây quánh Rain là tao quánh lại đó! – Cô bé nói, không chút sợ hãi, đứng chắn phía trước cậu bé gầy gò kia.
-Tụi mày coi, nó nói gì tao nghe sợ quá đi!
-Sợ quá! Sợ quá! – Cả đám nhắc lại thằng to con đó.
-Con trai mà lại để con gái bảo vệ, hèn quá!
-Hèn quá! Hèn quá!
-Haha, tao không….Á!!!!
Thằng bé to con chưa nói hết câu thì đã bị đánh té lăn nhào xuống đất. Thằng bé hét to.
-Đứa nào??????
-Tao đó! – Cô bé chống hông, hiên ngang đáp – Một đứa con gái thôi mà mày cũng hông đánh lại. Yếu xìuuuuuuuuuuuu!!!!!
Thằng to con tức tối, ra hiệu cho những đứa khác nhào vô. Điều nó không ngờ là cô bé trông dễ thương, mềm yếu kia lại có thể một mình đánh bại 3 thằng to xác hơn. Lát sau, cả 4 thằng đều nằm lăn lộn trên đất, 1 thằng khóc tu tu bỏ chạy, 3 thằng vội vàng chạy theo, không quên để lại lời đe doạ phía sau. Còn cô bé kia, cười nụ cười chiến thằng, rồi sực nhớ tới người bạn của mình, cô cười toe toét.
-Thấy tao “dỏi” hông? – Cậu bé lắc đầu. Cô nhăn mặt – Xí, mày đúng là đáng ghét! Mà mày có đau hông? Đề tao đỡ “dề” nha?
Rồi, trong ánh hoàng hôn tuyệt đẹp, trên đường đi, người ta bắt gặp một cậu bé gầy gò, ốm yếu đang được một cô bé mặt mũi đầy bụi, tay chân trầy thêm mấy đường cõng về. Cô bé cười rất tươi, còn cậu bé, tay vẫn ôm khư khư đống sách vở, mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ lo lắng. Thật đáng yêu!
***
Một năm có mười hai tháng, một tháng có bốn tuần, một tuần lại có bảy ngày. Trong bảy ngày: hai, ba, tư, năm, sáu, bảy, chủ nhật, cá với mọi người là ai cũng thích nhất hai ngày thứ bảy và chủ nhật. Wind cũng vậy thôi, là một đứa học sinh lười biếng, ngày chủ nhật quả là một ngày tuyệt vời đối với nó. Thứ nhất, nó được ngủ nướng, thứ hai, nó chẳng phải đi học thêm gì hết. Sung sướng lăn mình trên chiếc giường ấm áp, mềm mại, vùi đầu ngủ cho đến trưa, đắm chìm trong những giấc mộng đẹp, đúng là như đang ở trên thiên đường.
Wind đang mớ ngủ, với tay tìm cái gối ôm, vô tình…rờ trúng cái gì đó. Hừm, cái gì đó…ư? Để coi, cứng cứng, ấm ấm, phập phồng, như đang thở ý. Nó đưa mũi hít hít, mùi gì mà…quyến rũ thế? Thích quá, lại gần chút nào….hít hít…híhí…
-Ưm…này, mày…làm tao nhột quá!
Ừ ừ, mày nhột thì kệ mày, tao đang thích cái mùi này, im lặng cho tao ngửi đi mà. Ủa mà khoan…sao lại có tiếng nói của con trai trong phòng nó chứ? Wind giật mình, banh to con mắt ra nhìn “thứ” đã phát ra tiếng nói kia.
-Hơ…wah áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!
Buổi sáng trời trong, mây gợn nhẹ, nắng ấm áp. Phải nói ngày hôm này là một ngày đẹp trời. Vậy mà trong căn nhà cổng xanh kia lại phát ra tiếng hét to của một cô gái 16 tuổi, có phải là kì lạ lắm không?
-Áaaaaaaaaaaaaaaaa….Tránh ra, tránh ra….!!!!! – Wind liên tục la hét, vừa la, nó vừa lấy gối đập liên tục vào Rain. Cậu không kịp phản ứng nên cứ bị đánh liên tục vào người, hơi đau đau một tí.
-W..Wind…mày, mày bình tĩnh. Wind! –Rain bực bội, mạnh tay giựt cái gối, quăng cái đùng xuống đất. Tóc cậu bị rối lên, nhưng trông vẫn đẹp trai như thường. Rain nhìn nó, đôi mắt huyền ánh lên sự tức giận làm nó hơi sợ. Wind run run nói.
-S…sao…sao mày lại nằm bên cạnh tao? Sao lại là…mày…? Mày…híc – Wind hoảng loạn nắm chặt cổ áo mình, khuôn mặt ấm ức, nhìn Rain chằm chằm – Mày đã làm gì tao…mày, mày đừng có nghĩ tao dễ dãi nha…!
-Khoan, mày nghe tao nói đã. Thật ra…
-Mày, mày đừng có mơ nha. Tao không có cưới mày đâu. Cho dù, cho dù mày có chiếm được thể xác của tao, nhưng mày không chiếm được trái tim tao đâu. – Nó lớn giọng tuyên bố làm Rain bật cười thật lớn.
-Ha…hahahahahahaha….!!!!!
-Mày đừng có cười…Tao…tao đang nghiêm túc mà! – Wind đỏ mặt. Lại nữa, lại như cái ngày đầu Rain về đây, nó cũng bị cười cho quê mặt như vậy đó.
-Ha..haha…rồi rồi, nghiêm túc. Mày bình tĩnh nghe tao giải thích nè. Haha…! – Rain quệt nước mắt, hắng một tiếng, rồi đặt hai tay lên vai nó, nói – Hôm qua….
Thì ra là hôm qua, sau khi nhìn thấy nó ngủ ngon như vậy, Rain không nỡ kêu nó dậy, mà cứ mặc kệ để nó ngủ trên giường cậu luôn. Rain sau đó đi quét nhà, dọn dẹp vài thứ đồ linh tinh, và mệt lử. Cậu lết về phòng, định sẽ đem gối sang phòng nó, nhưng không hiểu sao, cậu thiếp đi trên giường luôn (thật ra thì ngồi ngắm Wind, rồi mệt quá, ngủ thiếp đi). Hai đứa ngủ cạnh nhau tới sáng thì lúc Wind tỉnh dậy, rờ rờ thấy cái gì đó chính là…ngực của Rain. Và kết cục của câu chuyện, ai cũng biết rồi…
-Ờ…haha, ra là thế. Ahaha… – Wind cười, che đi sự xấu hổ.
-Mày, cứ làm ầm lên. Oan cho tao quá! – Rain vừa nói, vừa xếp mền gối cho gọn gàng lại. Nó cũng ngoan ngoãn phụ, mặt cứ cúi gầm xuống, không dám nhìn Rain. Xấu hổ quá mà! >//{/*-+!@#$%
-Tao xin lỗi.
-Chuyện gì? – Rain hỏi.
-Thì…lúc nãy, lại nghĩ xấu cho mày… – Nó lí nhí.
-… – Rain suy nghĩ gì đó vài giây rồi đề nghị – Vậy mày đền bù cho tao đi?
-Đền bù? – Wind hỏi lại.
-Ừ!
-Đền gì?
Rain chỉ chờ mỗi câu đó, cậu xếp mền gối gọn gàng rồi, tiến đến gần chỗ nó, cúi người xuống, thì thầm vào tai nó.
-Đi đánh răng đi đã rồi tao nói cho nghe.
Wind làm theo lời cậu, khoảng 15 phút sau, nó trở sang phòng Rain với chiếc quần ngắn, áo thun có in hình mèo Kitty rất dễ thương, tóc xoã dài. Wind ngây ngô hỏi.
-Rồi, mày…nói đi.
Rain mỉm cười, ngồi xuống giường, thản nhiên nói.
-Lại đây hun tao đi!
-Gì? – Wiid nhăn mặt. Thằng này lại lên cơn rồi, yêu cậu cái chuyện điên rồ gì đây. Nó lắc đầu, nhất quyết không làm. Rain giở giọng de doạ.
-Rờ ngực tao rồi…không trả tiền à?
« Trước123456 ... 14Sau »
Đánh giá: like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 29528844
Visits Today: 132939
This Week: 1566172
This Month: 22674614

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

| dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 29528859
Visits Today: 132954
This Week: 1566187
This Month: 22674629

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 29528844
Visits Today: 132939
This Week: 1566172
This Month: 22674614

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC