Ring ring
HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0) XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31431251
Visits Today: 470555
This Week: 3468579
This Month: 24577021

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

* Tao yêu mày, thằng điên à

Đăng: Namon
Tao yêu mày, thằng điên à


-Này, anh đang đụng vào đồ của tôi đấy!
Tiếng nói quen thuộc làm nó ngẩn đầu lên nhìn. Wind thoáng kinh ngạc vì người trước mắt nó lúc này chính là…Khang. Nó dần dần đoán ra được chuyện đang diễn ra, ừm, có lẽ là một phần nào đó.
-Anh là chủ mưu?
-Wind! – Khang mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy nó. Ngày trước, Khang cũng ôm nó, mà sao lúc đó nó thấy ấm áp lắm. Còn bây giờ, chỉ thấy…khó chịu. Wind nhích người ra, cố đẩy Khang tránh xa.
-Tôi hỏi anh, anh muốn gì…?
-Anh nói rồi mà, anh muốn em quay lại với anh. Nhưng vì em, tất cả là vì em quá bướng bỉnh, nên anh buộc phải làm cách này! Anh muốn em thấy, anh yêu em đến thế nào…!
-Và anh nghĩ, với cái kiểu bắt cóc tôi như thế này, ép buộc tôi, rồi đe doạ hay thậm chí kề dao vào cổ tôi, thì tôi sẽ đồng ý quay lại với anh chắc? – Wind nói, giọng nó lạnh băng.
-Không! – Khang đứng dậy, nhìn thẳng vào nó – Anh sẽ không đe doạ hay kề dao vào cổ em, nhưng…anh sẽ khiến em phải gật đầu đồng ý.
-Hơ…! – Wind nhếch môi khinh thường. Anh ta còn muốn làm gì nữa cơ chứ, thật là dai dẳng. Chia tay rồi, thì một là xem nhau như bạn không thì trở nên xa lạ thôi. Sao phải níu kéo thế này, với cả, người chia tay đâu phải nó. Là anh ta cơ mà! Lúc đó chẳng phải anh ta đã suy nghĩ kĩ mới quyết định hay sao, mà bây giờ lại làm những trò này chỉ để quay lại.
-Rồi em và anh sẽ như trước thôi!
-Như trước? Anh đang làm tôi buồn cười đó! Như trước là như thế nào? Tôi đây mà lại phải chịu làm một đứa ngu ngốc, nhìn anh háo sắc, hám tiền theo một đứa khác lần nữa sao?
-Không, anh sẽ không như vậy đâu! Anh hứa!
-Hứa? Hơ, anh chả có cái tư cách được hứa đâu! Tại sao tôi phải quay lại với anh? Tôi đâu phải đồ chơi, chơi chán thì anh vứt, cần thì anh nhặt lại lau chùi để rồi lại vứt?
-Em!!!
-Tôi làm sao? Nói đúng quá hả?
-Hừ…!
Khang tức giận quay lưng về phía nó, hai bàn tay nắm chặt. Bọn đàn em thì không nói gì rồi, con tên đại ca, hắn có vẻ càng lúc càng thích thú vở kịch này. Đột nhiên, Khang nhào tới, bóp chặt hai vai nó, làm nó giật mình. Rồi Khanh đè nó xuống, trong đầu đã định sẵn trò đồi bại.
-Anh!!! Buông ra! Hừ…!
-Anh, không thể làm em yêu anh lần nữa, thì ít ra, anh cũng sẽ khiến em, không thể nào dám ngước nhìn cái thằng người yêu của em nữa!!! Em sẽ thuộc về anh…!
Chết tiệt, cái trò khốn nạn gì đây chứ! Ta đây không có thích phim 18+ đâu, dừng lại đi trước khi ta nổi giận!!!
Tiếng lòng của Wind chắc Khang không nghe được, nên anh ta càng hôn lấy hôn để, hết lướt qua đôi môi rồi đến cổ. Hừ, thật đáng kinh tởm mà! Còn bọn kia nữa, trông thích phết nhỉ? Được, muốn coi phim chứ gì, ta sẽ cho bọn mi coi phim! Hây da…!
Wind dồn hết sức vào đôi bàn chân thân yêu, đá một phát vào cái “nơi dễ vỡ” ấy và kết quả là, một thằng đồi truỵ đã bị ngã vật ra, nằm lăn lộn rên rỉ. Hứ, đau lắm chứ gì? A biểu dám làm cái trò vớ vẩn đó với nó. Này nhá, chỉ có duy nhất một người có thể làm vậy thôi nhá, đó là chồng nó, người chồng tương lai giàu có, tài giỏi và hoàn hảo của nó, không một ai có thể đụng vào nó trước khi nó lên xe bông đâu!!! Ủa mà sao trong đầu nó lại nghĩ đến Rain lúc này chứ? Ơ trời đất ơi, mày điên rồi Wind à!
Quay lại với hiện trường, Khang đang đau đớn rên rỉ, bọn đàn em thì cười thật to khi thấy cảnh đó, còn tên đại ca, hừ, lại cái nhếch mép khinh bỉ. Đáng ghét! Ờ mà thôi kệ, chuyện đó không quan trọng. Điều quan trọng là bây giờ, nó đã làm chúng phân tán tư tưởng rồi, tìm cách chuồn thôi. Wind lặng lẽ lết nhanh ra cửa, đền gần cửa, nó đứng dậy, toan bỏ chạy (bị trói tay thôi) thì bị chặn lại.
-Hừ, đồ đáng ghét!
-Haha, em thì rất đáng yêu đấy, người đẹp! – Cái tên đại ca này thật vô duyên mà, người ta đang trốn, phải để cho người ta trốn đi chứ!
-Hứ, cảm ơn lời khen, giờ xin phép, tôi đi…!
-Ấy khoan, em định đi khỏi chỗ này nhanh như vậy sao?
-Chứ sao nữa! Ở với một đám…bùi nhùi như mấy người, tôi chịu không nổi…! Hừ! – Nó lại tiến thẳng về phía trước nhưng vẫn bị chặn lại. Đồ ngoan cố!
-Bùi nhùi cơ đấy? Chưa ai dám so sánh anh với những điều như vậy đâu nhé! Em đúng là gan cùng mình. – Tên đại ca dựa lưng vào cửa, cười nhạt.
-Hừ, những người khác vì ngại thôi, chứ tôi đây chả có đâu, cái gì chướng mắt, phải nói ra chứ để trong bụng, khó chịu! Như bây giờ tôi nhìn thấy anh, từ trên xuống đưới, đầu tóc quần áo, cả cái hình xăm chim đại bàng này này, thấy phát ớn lên được! – Nó tuôn một trào (đang là con tin mà láo ghê chưa!).
-Hahaha, em càng lúc càng làm tôi muốn chiếm lấy em. – Tên đại ca ghé sát tai nó, nói thầm – Hay là anh độc chiếm em luôn nhé! Số tiền anh nhận, anh không cần nữa…
Phoẹt…
Tiếng nhổ nước bọt tỏ vẻ khinh thường. Wind nhìn nó với ánh mắt “Xem anh làm gì được tôi!”. Tên đại ca thoáng ngạc nhiên nhưng sau đó hắn lại cười nham hiểm. Hắn ép Wind vào tường, nhìn nó bằng ánh mắt đe doạ, đôi mắt sắc trợn lên trông thật đáng sợ…!
-Em có biết… – Giọng hắn khàn khàn – Anh đã từng suýt giết tên đại ca của anh chưa?
-…
-Cũng cách đây vài ngày thôi. Hắn giao cho anh xử lí vụ của em, nhưng bố láo với anh, anh thì ghét mấy đứa như thế và kết quả, như em thấy bây giờ, đàn em của hắn là đàn em của anh và…hắn, bây giờ đang về ăn bám gia đình vì một tay bị liệt đấy! Nếu lúc ấy, không có bọn đàn em cầu xin cho, chắc hắn đã vào hòm rồi…!
-…
-Anh chỉ định, nhận tiền rồi làm theo kế hoạch. Bắt em làm con tin, làm cho thằng người yêu của em bị liệt, và thằng đang nằm quằn quại kia lại có được em. Nhưng bây giờ, anh nghĩ mình.. – Hắn móc từ trong túi ra một xấp tiền, quăng lên không trung, từng tờ giấy 100k rơi lả tả, có hơn cả chục tờ như vậy, hừ, Khang kiếm đâu ra thế này? – Anh chả cần cái đống tiền này nữa.
-…
-Em thú vị hơn nhiều….!
Thế ra từ đầu kế hoạch là như vậy. Hừ, khốn kiếp! Thì ra không đe doạ, không kề dao, mà là uy hiếp. Khoan đã, thế chẳng phải, Rain sẽ gặp nguy hiểm sao? Wind lúc này mới thấy lo lắng.
-Anh…anh đã gọi R…, à không, người yêu của tôi đến chưa?
-À, rồi, mà anh thích cho nó đi lòng vòng nên cho địa chỉ không rõ ràng (tội Rain, ba năm rồi mới về Việt Nam, giờ chả nhớ đường xá gì cả…). Mà anh nghĩ, nó chắc sẽ mò ra đường thôi. – Hắn vuốt mái tóc dài mềm mại của Wind, lần xuống cánh tay, vuốt ve làn da mịn màn của Wind. – Mà sao em phải mong nó thế làm gì, vui vẻ với anh một chút, khi thằng đó đến, lúc ấy về với nó cũng được mà…A!
Một cái cốp. Wind dùng chiêu “Đầu đá” đập vào hắn, làm tên đại ca lùi ra sau. Lợi dụng lúc đó, nó cong chân lên chạy. Xui xẻo thay, nó bị kéo ra sau, ngã rầm xuống, phía trên nó là tên đại ca. Hừ! Ngày gì thế này! Quánh ai cũng không xi nhê!
-!!!
-Lần này sẽ không làm phiền a…!
-Wind….!!!! Mày đâu rồi!!!! – Đang chuẩn bị làm việc riêng thì tiếng gọi đó làm tên đại ca mất hứng, hắn buông câu chửi thề, rồi quát lớn.
-Lôi thằng đó vào đây cho tao!!!!!
Đám đàn em vâng dạ, chạy ra ngoài. Chắc là ẩu đả rồi, Wind nghe bụp bốp binh chát kìa. Mà, kết quả thì khỏi đoán cũng biết…Rain là người thắng cuộc. Một bóng người hối hả chạy vào, mồ hôi nhễ nhại.
-Wind…mày….hộc, có sao không?
Trước mắt Rain lúc này là cảnh tượng không…trong sáng cho lắm. Kẻ nằm trên, người nằm dưới, tên đại ca thì ở trần, khoe cái làn da sần sùi đầy vết sẹo ra, còn Wind, mặt mũi há hốc, cứ như mới bị bắt quả tang…ăn vụng vậy! Còn một góc xa xa, cái kẻ mà Rain đã gặp lúc mới về đang bất tỉnh nhân sự…hừ, chỉ vì một cú đá thôi sao, đồ yếu như sên!
-Ái chà, kẻ phá đám đây rồi! – Tên đại ca nói giọng mỉa mai, từ từ đứng dậy. – Nhìn mày khoẻ như thế, tao nghĩ mấy vết thương kia cũng lành rồi hả? Đánh bại cả lũ đàn em của tao nhanh vậy, thật không đơn giản tí nào…!
Vết thương á? Vết thương gì cơ? Sao nó không biết gì hết vậy?
-Hừm. Cảm ơn lời khen chó tha của mày. Còn bây giờ, thả ngươi yêu tao ra!
-Không thì sao hả? Tao đang định… – Đột nhiên hắn bế xốc nó lên, hun cái chóc vào má nó –…độc chiếm cô gái này…!
Nụ hôn đó quá bất ngờ, làm nó thoáng giật mình. Wind ước gì tay mình lúc này được tháo dây ra thì có lẽ, nó sẽ tát cho tên đại ca rụng cả răng.
-Hừ, có ngon thì bước qua xác tao trước đã…! – Rain bẻ tay rôm rốp, trông khá tức giận. Tên đại ca cười khì một cái, quăng Wind xuống đất cái đùng, hất hàm ra hiệu cho Rain cứ nhào vô. Hai thằng con trai đánh nhau vì một đứa con gái, cảnh này chẳng lạ lùng mấy. Nhưng mà, trông thú vị thật, Rain thì đẹp trai khỏi nói rồi, còn tên kia, trông cũng ổn đấy chứ. Được giành giựt bởi hai mỹ nam, cũng vui vui ấy chứ! Ủa mà khoan, dăng gặp nguy hiểm mà. Rain thắng thì không nói, chứ nếu tên kia thắng thì…híc, nó không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra đâu.
Nghĩ rồi, Wind cố hết sức tháo sợi dây thừng đang trói chặt hai cánh tay của nó. Chết tiệt, sao chặt thế! Nó nhìn quanh, có một con dao đang nằm chình ình trước mặt, nó nhích người tới lấy.
Xoẹt…xoẹt…xoẹt…
Chỉ trong vòng 1 phút, cánh tay trắng trẻo của nó đã được tự do, nhưng đáng tiếc là…hai vết hằn đỏ đỏ làm nó hơi rát một tí.
Wind nhìn hai kẻ đang đánh nhau đằng kia, vẫn căng thẳng và đáng sợ như vậy. Con trai đánh nhau đúng là…cứ tưởng muốn giết nhau luôn đi chứ! Ủa xem kìa, có khẩu súng sau đai quần tên đại ca. Hắn kiếm đâu ra thứ nguy hiểm như vậy chứ? Không thể nào, hắn đang lặng lẽ rút nó ra kìa.
Không…không được…!
Đoàng…
Sau tiếng động khủng khiếp đó là cảnh Wind đang nằm đè lên Rain, toàn thân run run. Thật may mắn, nó đã đẩy Rain ra kịp thời, nhưng vấn đề là…nó bị thương ở chân mất rồi…! Wind nhăn nhó nhìn máu đang chảy ra dưới chân mình. Hừ, thế này thì em Blade lại về nhà với ba má nữa rồi….!
-Mày!!!! – Rain tức giận, đỡ nó dậy. Cậu quắc mắt nhìn tên kia – Đồ khốn, mày điên rồi sao…?
Tên đại ca không chút bất ngờ, chỉ nhún vai, nói như không phải lỗi của mình.
-Tao định bắn mày thôi, là ẻm tự nhảy vào mà…!
-Thằng chó! – Rain lao ra định đấm cho hắn một phát , nhưng Wind ngăn lại. Nó dùng ánh mắt kiên định nhìn Rain, trong một thoáng, cậu cảm thấy hơi sợ Wind. Rồi Wind cà nhắc tiến lại gần tên đó và…Chát!!!! Một cái tát giáng xuống khuôn mặt đêểu giả của tên kia. Hắn hơi bất ngờ, nhưng chỉ quệt vết máu ở khoé miệng rồi nhếch mép.
-Cái này là vì dám cầm súng nhắm vào Rain. Anh còn làm thế một lần nữa, chính tôi sẽ dùng dao, đâm thẳng vào tim anh! Nhớ lấy! – Wind nói, giọng lạnh lùng, đôi mắt bỗng trở nên sắc hơn, cái nhìn xoáy vào kẻ đang đối diện. Vài giây sau, nó rời mắt khỏi tên đó, quay lưng bước đi. Rain chạy đến, đỡ nó. Đột nhiên, tên kia hét lớn.
-Người đẹp, ta là Andy, hãy nhớ lấy. Ta sẽ lại đến tìm em đấy!
Wind hơi khựng lại, rồi tiếp tục bước đi.
Ánh hoàng hôn buông xuống, trời gió nhẹ….
Nguy hiểm này đã qua rồi….
Chương 9
-Á…
-…
-Nhẹ…nhẹ thôi…Áu…!
-…
-Ui cha…!
-…
-Á á á!!! Thôi mà, có mỗi một vết thương nhỏ thôi mà…!!! Híc…
-Là tại ai hả? Tại ai tự dưng nhào đầu vô nguy hiểm…Hừ! – Rain bực mình gắt lên. Nhận ra mình đang làm Wind sợ, cậu thở dài, đóng hộp cứu thương lại. – Được rồi, xong rồi đó….!
Wind bĩu môi. Nó đang giận dỗi. Hứ, nếu nó không nhào vô thì Rain có sống nổi không? Còn mắng mỏ nó nữa, đáng ghét! Phải nghĩ đến công cứu mạng của nó chứ!!!!
Wind liếc nhìn Rain, cậu đang cất hộp cứu thương lên kệ. Nó thở dài, nằm phịch ra giường. Hmm…toàn mùi của Rain thôi…! Thật dễ chịu….! Đang miên man, bỗng nó thấy sau chiếc áo thun Rain đang mặc là một vết đỏ nhỏ nhỏ. Nó ngồi bật dậy, nhíu mày nhìn nhưng nhìn mãi không ra đó là gì. Rain bước tới, ngồi cạnh nó, đưa cho nó ly nước thì đột nhiên, Wind kéo tay áo cậu lên.
-Vết bầm này là sao?
-À, cái đó…
-Tao hỏi mày, đây là gì?
-Ừm…
-Có phải là thằng đó…?
Rain không nói gì. Chỉ lặng lẽ kéo tay áo xuống.
-Cởi áo ra!
Trong một thoáng, đột nhiên Rain không hiểu nó đang nói gì, cho đến khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của nó, Rain miễn cưỡng đứng dậy cởi chiếc áo thun xám ra.
Trước mắt Wind lúc này là tấm lưng trần đầy vết bầm và hai bên vai được dán Salonpas của Rain. Có phải chăng là trước khi nó bị bắt làm con tin thì Rain đã bị bọn chúng kéo băng đánh không? Wind khẽ chạm lên người Rain, làm cậu thoáng giật mình. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, lành lạnh, ánh mắt đầy lo lắng thực sự làm Rain bất ngờ.
-Tao xin lỗi…
-…
-Chỉ vì chuyện của tao mà mày…
-Mày quên là tao bây giờ khác tao ngày trước à? Những vết thương này chẳng là gì với tao hết, ngốc ạ!
-Nhưng…
-Được rồi, không nhưng nhị gì hết, tao không sao… – Vừa nói, Rain vừa mặc lại chiếc thun, cầm ly nước lúc nãy, đặt lên tay Wind, bảo nó uống đi. Wind vẫn giữ vẻ không vui, lông mày hơi nhíu lại. Nó đâu vô tình đến mức nhìn người ta vì mình mà bị thương nhưng lại không đau lòng cơ chứ. Rain thở dài…
-Mày thấy có lỗi…? – Gật đầu.
-Muốn chuộc lỗi không? – Gật đầu.
-Vậy…lát nữa – Gật đầu
-Tắm xong – Gật gật…
-Sang đây quấn khăn chờ tao…? Ok?
Ừm, ok…
Ủa khoan…!!!!!
-Mày…mày lại như thế!!!!! – Wind đỏ mặt nói.
-Thì tại mày cứ đòi chuộc lỗi đấy thôi! – Rain nhún vai, cười khì khì.
-Mày… – Wind đang định trách mắng gì đó nhưng nó lại thôi. Nó biết, Rain làm như vậy là để nó vui trở lại, không thấy áy náy nữa. Wind mỉm cười, cầm cốc nước trên uống chầm chậm. Rain bước lại gần, xoa nhẹ đầu nó. Tiếng thì thầm bên tai bỗng ngọt ngào khác thường.
-Ngốc à, tao cũng là một thằng con trai mà. Với cả, bị thương vì mày…cũng đáng mà…!
Wind khẽ đỏ mặt.
Bỗng, hai bàn tay của Wind được nâng lên. Một cái hôn nhẹ đặt lên hai cổ tay đỏ. Cái rát rát nơi đó chợt xuất hiện, nhưng nhanh chóng trở nên dễ chịu hơn. Đôi môi ấm nóng, hoà lẫn vị quan tâm, xót xa.
Rain này, một nụ hôn trên cổ tay có thể gây sốt không, vì tao thấy cái nóng đang lan toả khắp cơ thể rồi…
***
-Nghe gì chưa?
-Gì gì?
-Người mẫu Lê Thái My sẽ lấy ông chủ tập đoàn Kasel nổi tiếng đấy!
-Thật sao?
-Đúng vậy!
-Mà nghe nói là, bà ấy đã dùng thủ đoạn để ông ta chấp nhận cưới đấy!
-…
Dạo gần đây, mọi người hay bàn tán về Lê Thái My, người mẫu nổi tiếng cả nước. Thật tình thì, mấy vụ này Wind chả quan tâm tí nào đâu. Cái làm nó quan tâm bây giờ là câu de doạ của Rain. Hết nhìn chân mình rồi lại thở dài, Wind đang làm Vy thấy bực.
-Wat?????
-Hả?
-Mày muốn nói gì thì nói đi. Tao nghe… – Vy gằng giọng.
-À haha, sao mày biết? – Wind gãi gãi đầu.
-Mày nghe bài “Chỉ anh hiểu em” chưa. Tao hiểu mày giống thằng đó hiểu con bồ nó đó! – Vy nói.
-Hềhề…
-Cười gì! Nói…!
-Dạ…
Thì ra, điều làm Wind hết than ngắn rồi thở dài chính là câu nói “Không uống thuốc, bôi thuốc thường xuyên mà đi đánh lộn thì chân sẽ hết cách chữa luôn.”
-Rain bảo thế đó mày. Sao tao thấy xạo xạo sao á, hình như Rain cố tình không cho tao đi đánh lộn!
-Ờ, vậy mày đi đi…
-Nhưng mà lỡ…thiệt thì sao mậy? Lỡ tao què luôn thì sao?
-Hờ, thì mày khỏi đi đánh lộn được chứ sao! – Vy nhún vai.
-Ừm…Nhưng mà, mày nói đi, Rain nói vậy có đúng không, hay là xạo???? – Nó vẫn ngoan cố hỏi cho ra lẽ. Vy quay sang nhìn nó, ánh mắt thông cảm. Tội nghiệp, bị người ta hù cho hoang mang thế này. Nhưng xét cho cùng, Rain cũng là muốn tốt cho Wind thôi. Con gái gì mà suốt ngày cứ đi đánh nhau, liều mạng, không sợ trời không sợ đất. Lần trước hên là viên đạn sượt qua chân thôi, chứ nếu không thì…
Ẩu quá!
-Ủa mà, thằng Khang sao rồi…?
-À, hoảng rồi, từ bỏ rồi…hêhê…Tao chính thức được bình yên…! – Wind cười tươi.
-Ừm, tốt. Mà mày, còn cái thằng Endy gì á…
-À, hắn bảo sẽ gặp lại. Là Andy. Hừ…tên khốn! Mém tí nữa giết người rồi…
-Hắn kiếm đâu ra súng thật thế…! – Vy tò mò. Mái tóc hơi bay bay trong gió, đôi môi đỏ hồng làm nhỏ hôm nay tràn đầy sức sống.
-Chắc là…hừm, chắc hắn cũng không phải giang hồ tầm thường. Tao chỉ giao du với bọn có dao và gậy, dùi là cùng…Oái! – Đang nói huyên thuyên, nó bị cốc thật mạnh vào đầu. Nó ngước nhìn, mặt Vy tối sầm. Wind nhận ra…nó đã lỡ lời…
-Mày…Mày giao du với dao cơ à? Hừ hừ, sao tao không biết nhỉ?
-Tại…à, tại tao không muốn mày lo mà….Oái, đau….!
-Mày…hư quá! Hư nè! Hư nè! Hư nè…! Giấu giếm là bước đầu để trở thành một kẻ tội phạm….có biết không?
Mỗi câu hư nè là mỗi cái đánh thật mạnh vào Wind. Híc, sao lại cầm cuốn sách Toán, đã bảo có đánh chết chữ cũng không vào cơ mà!!!!!!
Chiều…
Trời nắng ấm, gió vi vu. Những hàng cây đung đưa nhẹ nhàng theo làn gió mát mẻ, vu vơ hát lên những khúc hát êm dịu, vui vẻ. Trên con đường vắng vẻ, Wind bước đi chậm rãi, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.
Ngôi nhà của Rain thực sự nằm ở vị trí khá thoải mái. Không xa đường chính, cũng không quá gần. Không giờ cao điểm, cũng không vắng vẻ, heo hút và tách biệt. Chỉ là khá thoải mái. Mọi người sống xung quanh cũng thân thiện, tốt tính. Hừm, cũng chẳng hề có giang hồ ở đây…à, ngoại trừ nó.
À, mọi người đang thắc mắc nó đang làm gì mà tung tăng trên đường thế này chứ gì?
Số là, Rain đã giao cho nó một nhiệm vụ cao cả. Đó là: Hộ tống gia đình bác Dền, chú Bí và vài cô Cải từ hành tinh Rau Củ về nhà an toàn. Chỉ cần một trong những người quan trọng đó bị xay xát một tí thôi thì…nó chính thức bị bỏ đói vào sáng mai. Nghe có vẻ đơn giản, và nó đã hoàn thành một nửa nhiệm vụ một cách xuất sắc. Cái vấn đề lúc này là, trước khi kịp bước vào cái cổng màu xanh lá an toàn thì…
« Trước1 ... 45678 ... 14Sau »
Đánh giá: like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31431266
Visits Today: 470570
This Week: 3468594
This Month: 24577036

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

| dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31431282
Visits Today: 470586
This Week: 3468610
This Month: 24577052

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 31431266
Visits Today: 470570
This Week: 3468594
This Month: 24577036

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC