Polaroid
HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0)

* Học viện ác quỷ

Đăng: Namon
Học viện ác quỷ


“Roẹt”
Tiểu My đầu ướt sũng nước, căng mắt nhìn cái con người vừa hất cả cốc nước vào mặt cô kia:
- Cô…cô dám…tôi?
- Cô tưởng tôi không dám? – Nhi cười, nụ cười ác ma thứ thiệt, rồi cầm một cốc nước đầy nữa lên
Trong khi mọi người còn chưa phản ứng kịp, thì Lăng bà bà đã hét lên:
- Lăng Nhã Nhi, cô dám hất cốc nước thứ 2 này vào Tiểu My sao? Cô không coi tôi ra gì phải không? Cô…
Lăng bà bà chưa dứt lời thì …
“Roẹt”
Thêm một tiếng nữa
Cốc nước này trúng ai đây?
- Cô…Cô? Đúng là không còn tôn ti trật tự gì cả! – Dì hai sợ điếng người lắp bắp
- Mẹ à, mẹ … – Nhìn thấy Lăng bà bà không phản ứng, dì ba chạy từ trong bếp chạy ra
Phải, chính xác vừa rồi, cốc nước thứ hai không phải hắt vào ai mà chính là hắt vào Lăng bà bà!
Tiểu Nhi chính là người to gan!
Không nói gì, Nhi chỉ lầm lũi đi lên phòng, xách vali đi xuống, không quên “tặng” cho Tiểu My một cái lườm:
- Muốn động vào đồ của tôi? Cô không xứng! Mà ai tôi cũng không tha. (Ê ê…Câu này nói với Tiểu Hương thì sướng nha )))
Rồi liếc sang Lăng bà bà đang đứng hình một chỗ:
- Lòng dạ tham lam của các người làm ô uế môi trường sống của tôi!
(Nói hay lắm ))
Sau đó, khi đang đứng ở giữa đường này, lí trí của Nhi mới quay trở lại, cuối cùng, cô chỉ thở dài một hơi: Con giun xéo lắm cũng quằn!
( Chỉ vậy thôi ấy hả? ))
Điều quan trọng là giờ cô phải đi đâu đây?
Bỗng dưng cô nhớ tới Hàn Thu, nhà tên ấy rộng như thế, có trốn vào chắc cũng không bị phát hiện đâu ha?
Nhưng mà, cô chính là vừa ném cái gối vào mặt tên đó, rồi vùng vằng bỏ về, giờ quay lại chẳng phải mất mặt tới tận cửa à?
“Reeng Reeng”
Nhi sờ sờ vào túi,a, thật là may, cô còn điện thoại
- Alo?
- Tiểu Nhi à, bạn có nhà không? Mình tới mượn tập toán. – Con cừu Song Nguyệt gọi điện tới thật là đúng lúc
- A, mình không có ở nhà – Nhi cười gian manh – Nhưng mình sẽ tới nhà cậu!
- Được sao? Làm phiền bạn quá! – Song Nguyệt cười vui vẻ, ơ hơ, cô không mất tiền đi xe điện ngầm nữa rồi!
Chương 44: Bỏ
Thôi nói tới việc Tiểu Nguyệt “xúc động” ra sao khi thấy Tiểu Nhi dọn cả nhà tới để đưa tập toán, và Thanh Hà lo lắng thế nào khi Nhi chạy biến mất
Chap này ta sẽ đến với một nhân vật khác – Tiểu Hương!
Ở một ngôi biệt thự cách xa đô thị phồn hoa, có một gia đình đang ngồi ăn tối. Họ ăn trong im lặng. Người đàn ông ăn nhẹ nhàng, người phụ nữ ăn thanh tao, người con gái ăn thanh đạm, nhưng tại sao người con trai kia lại sực kinh người như thế?
- Tiểu Minh, con có thể kìm cái sự đói khát của mình lại được không?
- Ại on ói oá (Tại con đói quá)
- Tiểu Hương, con ăn nhiều vào chứ!
- …
Nhưng Tiểu Hương không trả lời. Suốt một tuần nay, Tiểu Hương tự kỉ trong phòng.
Lí do ư?
Cô – đang – thất – tình!
Mẹ cô huých vào người ông Triệu một cái, thì thầm:
- Anh làm gì đi chứ?
- Hả? – Ông Triệu bị “tập kích” bất ngờ – Anh nên làm gì?
- Làm gì là làm gì? Anh nhìn con gái anh kia kìa!
- Nó làm sao?
- Anh suốt ngày chỉ biết đâm đầu vào công việc, không để ý tới con cái – Bà mẹ cằn nhằn
- Hừ, em thì biết cái gì? Anh đang điều tra về kho báu của Lăng gia, đâu có rảnh rỗi!
- Từ khi bị con trai tập đoàn showa từ hôn, con bé cứ thất thần…
- Ra là chuyện ấy, thất tình là chuyện bình thường mà! – Ông Triệu cười cười, lại tập trung ngồi ăn
- Con gái em mà bị từ hôn ư? Đừng hòng! Em sẽ bắt nhà showa phải trả giá! – Crắc một tiếng, bà mẹ nắm chặt gẫy luôn đôi đũa
Lúc này, Tiểu Hương mới giật mình:
- Dạ?
- Chị à, nếu không ăn trứng cuộn thì cho em đi! – Tiểu Minh hớn hở, vừa xin phép, đũa đã bay tới đĩa trứng cuộn…
………..
Ở trường Vincent bây giờ đang trấn động vì tin tức: Hàn Thu từ hôn Tiểu Hương vì yêu người khác!!!!
Tuy biết Tiểu Hương nổi tiếng nhà giàu nhưng không ai nhận ra Nhã Nhi và Thanh Hà là chị họ của Tiểu Hương cả, và cũng không ai biểt, họ chỉ tưởng rằng, bây giờ Nhã Nhi và Thanh Hà chỉ là con nhà dân thường, vì anh trai của 2 chị em giờ đã bỏ công việc ở bộ ngoại giao!
Cho nên vì thế, bọn học sinh nhà giàu hay xúm lại chê bai, trêu trọc Nhã Nhi. Sau đó lại bị một “thế lực” của các chị khối 11 gây rắc rối. Học kì 2 mở đầu với cực nhiều khó khăn, đối với Nhi!
Đấy là chưa kể Kì Phong cứ hết lần này đến lần khác nhằng nhặng bám riết…haizz
Từ khi ném cái gối vào mặt Hàn Thu, cô chưa lần nào giáp mặt anh cả…
Thanh Hà thì dạo này có những phản ứng hết sức khó hiểu. Nhi ở nhà của Song Nguyệt cũng đã được 1 tuần, mà Lăng bà bà thì chưa có giấu hiệu của việc rục rịch ra về.
Anh trai cũng không nói gì về hành động Nhi hất cả cốc nước vào mặt bà nội, cũng chỉ hỏi thăm tình hình, lèm bèm vài câu, nhưng ánh mắt như khích lệ cô hất thêm cốc nước nữa vào cái mặt già khó chịu ấy, lại còn pha chút hâm mộ (?)
- Tiểu Nhi, hôm nay bọn mình tới “Stagesed Game” nhé! – Song Nguyệt giờ nghiện game rồi!
- Ừ, cũng được – Nhi vừa nói vừa thu dọn sách vở
- Ôi, hâm mộ qá, hâm mộ quá! – Thanh Hà nức nở sà lại
- Sao vậy?
- Ngày nào chị cũng phải về nhà đúng giờ lo cơm nước phục vụ bà nội, trong khi ấy người giúp việc trơ trơ đi mua sắm!
- Ý chị nói là Tiểu My? – Mặt tuy bình thường, nhưng trán Tiểu Nhi nổi gân xanh
- Ừ, giờ chị thấy Tiểu My dễ ghét thế nào ấy!
- … – Nhi nghĩ bụng – Em thấy con bé ấy dễ ghét từ lâu rồi!
- Á, thôi, tới giờ rồi, hai đứa đi chơi vui vẻ nhé, chị phải về đây! – Thanh Hà khoác cặp rồi mất hút
- Tiểu Nhi, mình đi thôi! – Tiểu Nguyệt cũng khoác cặp
- Ừ!

Ở một góc sân sau trường, những cái bóng hội tụ với nhau, một tiếng cười vút lên:
- Ha ha…Các cậu có coi mặt cái con bé Nhã Nhi ấy lúc tớ đổ cả thùng rác vào đầu nó từ tầng 5 không? – Một người lên tiếng
- Hah, tớ có thấy!
- Các chị làm việc rất tốt! – Tiểu Hương khoanh hai tay, cười.
- Chúng tôi làm việc này không phải vì cô! – Tiểu Doanh hất mặt
- Ha ha…- Tiểu Hương cười, sau đó mắt cô nàng sắc quắc, hành động xoẹt qua túm lấy tóc của Tiểu Doanh giật mạnh xuống:
- Nói cho cô nghe, tôi cũng chẳng phải loại hiền lành gì cho cam đâu!
- Á Á…đau quá~! – Tiểu Doanh ngoài kêu ra chẳng làm được gì!
- Các cô liệu mà làm ăn đi, đừng để nó nhòm ngó gì vào đồ của tôi! – Tiểu Hương phủi tay, làm mấy sợi tóc vàng vàng rơi xuống!

- Nhi, cậu có chuyện gì sao? – Tiểu Nguyệt nãy giờ để ý mới thấy Nhi ngồi thất thần
- Không có gì?- Nhi ngơ ngác – Tớ linh cảm chuyện gì đó sẽ xảy ra, một chuyện gì đó…tớ không nghĩ là nó tốt đẹp!
Chương 45: Trò chơi biến thái này ư? Ta không chơi!
- Linh cảm à?- Về vấn đề tâm linh, Song Nguyệt không hứng thú
- Mà dạo này cậu có chuyện gì không? – Nhi rất hiểu ý – Hình như cậu bỏ bê học hành, chểnh mảng đi rồi thì phải!
- A, dạo này mình gặp chút rắc rối! – Tiểu Nguyệt nhún vai
Tiểu Nhi không nói gì nữa, im lặng, cả hai cùng ngồi trầm tư với một suy nghĩ riêng. Giữa không gian náo nhiệt đông đúc của thế giới game, 2 cô gái chỉ như cái bóng lặng lẽ
- Ê, mấy cô gái kia học trường mình phải không? – Một đám học sinh nam đang đi chơi nhìn thấy
- Ờ, mặc đồng phục trường ta đấy, Hàn Thu, mình rủ họ đi karaoke nhé?
- Tuỳ – Hàn Thu ngồi bấm máy chơi game, không để ý.
[ Ngắt một chút nha, nói về tài chơi game giữa các nhân vật, thì Kì Phong là người chơi tệ nhất, do không có hứng thú với game, nên anh thường không hay chơi, vì vậy mới có chuyện thua Thanh hà đậm như thế, còn Nhã Nhi, cô thuộc kiểu người “chơi game giỏi bẩm sinh”, nghĩa là không cầm phải luyện hằng ngày như Thanh Hà mà vẫn giỏi ngang bằng, còn Hàn Thu, là người chơi giỏi nhất, là kết hợp của “chơi giỏi bẩm sinh” và “luyện game hằng ngày”, từ đó suy ra, Hàn Thu là game thủ suất sắc nhất… Tất nhiên là vẫn còn một nhân vật chơi game giỏi hơn Hàn Thu, đó là ai? ">
- Ê mấy bạn, xin chào! – Một anh chàng vui tính với khuôn mặt anh tuấn dễ gần tiến lại chào hỏi
- Ơ… – hai cô gái giờ mới tỉnh mộng, định thần lại
- Mạn Thiên? – Nhi nhìn thấy anh chàng đang ngơ ngác
- A, đại tỷ…í lộn Tiểu Nhi? Hàn Thu a~Cậu tới đây đi! – Mạn Thiên mở cờ trong bụng
Hàn Thu đầu tiên nghe thấy hai tiếng “đại tỷ” đã giật mình rồi, sau đó bồi thêm hai tiếng “Tiểu Nhi” nữa
Người cứng đờ…
- Sao đột nhiên chậm chạp như thế? Vẫn còn muốn chơi à? – Mạn Thiên dốt đột xuất, không để ý tới không khí ngượng ngùng giữa hai người, vẫn còn quá khích
Tiểu Nhi nhìn rõ ràng thấy tai Hàn Thu đỏ lừ lừ, chỉ hận không thể ngay lúc này tặng Mạn Thiên một quả đấm
- Nếu cậu muốn chơi như thế, chúng ta thử chơi xem! – Tiểu Nhi vốn rất tự tin với tài chơi game của mình, đưa tối hậu thư quyết đấu
- Không chơi! – Hàn Thu quay mặt qua chỗ khác, từ đầu tới giờ chưa nhìn mặt cô lần nào
- Theo tôi nhớ thì, sau cái vụ cá cược ấy, cậu không còn dám chơi với tôi nữa thì phải? p
- Ai bảo không dám…- Ồ, cuối cùng cũng quay lại rồi!
- Hờ hờ…Là cậu nói đấy nhé
- … – Lắp bắp, ai đó bị hố rồi! >o<
Thế là trận quyết đấu định mệnh đã tới, bắt đầu từ những trò chơi đầu tiên tính từ cổng vào của thế giới game.
Thực ra “Stagesed Game” cũng có khá nhiều trò chơi biến thái. Tỉ dụ như trò “Thần điêu đại hiệp” khỉ khỉ gì đấy… cũng có thể bị biến thành “Tìm người yêu” hoặc “Giải cứu người tình”
Mà nếu muốn chơi hết các trò ở đây, thì tốn kha khá thời gian. Cho nên, sẽ loại bớt những trò có tính chất biến thái ra ngoài.
Trong khi 2 “đấu thủ” tranh tài, những người còn lại sẽ làm giám khảo.
Vòng 1: Audition ~ Luật chơi rất dễ, chỉ nhảy theo những chỉ dẫn trên màn hình. Người nào Miss nhiều nhất sẽ thua!
P
Nhã Nhi thầm kêu không ổn, nhảy múa, đó là thứ cô ghét nhất, mà ghét nhất thì chắc chắn không thể giỏi
Nhưng mà, Hàn Thu cũng vậy, anh không giỏi nhảy, mắt thì hơi bị cận, lại còn mải ngắm “ai đó” cũng đang chật vật ngảy với nhót…haizz…
Cuối cùng Tiểu Nhi thắng với tỉ sổ 6 lần Miss- còn Hàn Thu với 7 lần Miss và những thiệt hại bên trên
- Tiểu Nhi, cậu giỏi quá đi! – Song Nguyệt ôm chầm lấy Tiểu Nhi
- Đúng đúng, Tiểu Nhi thật giỏi – Mạn Thiên lại quá khích, ôm luôn cả hai người vào lòng
- Ê, buông ra! – Hàn Thu máu bốc lên đầu
- Hử? – Tất cả im lặng – Hàn Thu, cậu ghen đấy à? – Mạn Thiên trêu chọc
- Làm..làm gì có? – Ai đó vội lấp liếm
- Thật không có?
- …
- Thật có..- Nhi nói – Cũng không sao!
- ….
—————————————————————————————-
Vòng 2: Thi bắn cung
“Phập”
“Phập”
- Ê, Hàn Thu, cậu không nhường tôi một chút thì không sống được hả? – Nhã Nhi thề là, chưa thấy ai như tên này, trăm phát trăm trúng, còn cô, chỉ 9 phát trúng thôi! >o<
- Không thể nhường! Đây là thi mà! – Hàn Thu quên mất khoảng cách ngại ngùng giữa hai người lúc đầu, vui vẻ khoái trá đứng trên vị trí của người chiến thắng
- Á… – Cô thua rồi! >”<
- E hèm…Hàn Thu – vòng 2 – Thắng!
——————————————————————————————
Vòng 3: Thi đánh bóng
“Chíu”
- Vào rồi! – Hàn Thu vừa nói vừa phòng thủ
- Nói…nói gì vậy? – Không thể, vừa bắt đầu mới có 5 giây mà?
- Tôi thắng rồi!
- Cuộc chiến chưa bắt đầu, Tiểu Nhi, cứ cố gắng lên – Mạn Thiên bên ngoài cổ vũ
“Chíu”
“Bụp”
- Được chưa? – Hàn Thu vẫn giữ nguyên nụ cười lúc đầu
- Hức… – Nhi ủ rũ – Không phục!
- Không phục chỗ nào?
- Đánh lén người ta! Không phục a~
——————————————————————————————–
- Không chơi nữa không chơi nữa!!!!
- Ê, vẫn còn một vòng nữa mà~ – Hàn Thu chán nản, giục giã
- Không chơi nữa đâu~
- Đi nào! – Hàn Thu cầm tay kéo tuột Nhi đi mất bóng
Ai da~ Sớm đã đi khuất bóng, Mạn Thiên cùng Song Nguyệt ở lại thẫn thờ…
- Chúng ta cũng ra quán nước bên kia chờ bọn họ nhé?
- Uhm, được, được thôi!
——————————————————————————————–
- Chúng ta chơi “thần điêu đại hiệp” nhé? – Hàn Thu thẳng tiến khu vực trò chơi
- Cái trò biến thái ấy hả? – Nhã Nhi giật mình – Không thể chơi!
- … – Hàn Thu cười – Đi nào~
——————————————————————————————–
Khu vực trò chơi “Thần Điêu Hiệp Lữ”….
- To thật đấy! – Hàn Thu không ngại cảm thán, vì tâm trạng anh đang vui
- Không thể chơi mà, nó biến thái lắm đấy!
- Phải chơi thử mới biến độ biến thái của nó chứ?
Chưa kịp nói thêm lời nào, Nhã Nhi đã bị kéo tuột đi.
Khung cảnh mở rộng của Thần Điêu Hiệp Lữ là một mảng tối đen.
- Ah – Nhã Nhi tóm lấy tay Hàn Thu – Ra ngoài đi~Ra ngoài đi~
- Không thể – Hàn Thu kéo tay Nhi đi vào trong
Chương 46: Couple mới xuất hiện
- Các vị, muốn thi đấu trò chơi này, cần phải có 4 người – cô nhân viên quản lí trò chơi dừng Hàn Thu và Tiểu Nhi ở cửa
- Thế có nghĩa là sao? – Hàn Thu thắc mắc
- Có nghĩa là, trò chơi này cần 4 người, 2 người vào trước sẽ bị lạc vào mê cung, giống như tái hiện lại sự chia cách của Dương Quá và Tiểu Long Nữ, 2 người vào sau có nhiệm vụ tìm 2 người đi trước, tìm được sớm, coi như thắng – cô nhân viên vô cùng kiên nhẫn giải thích
- A, phải có 4 người cơ, chúng ta không đủ, không thể…- hai chữ “thi đấu” còn chưa kịp nói ra, Hàn Thu đã lôi điện thoại từ trong túi áo:
- Mạn Thiên, đang ở đâu?
- Ờ, tớ đang ở quán nước đối diện thế giới trò chơi!- Tiếng Mạn thiên từ đầu bên kia vọng ra – đang uống nước
- Tới khu “thần điêu hiệp lữ” ngay
- Để làm gì? Hai cậu muốn gián tiếp hẹn hò, việc gì cứ phải kéo tớ vào thế?
- Cậu nói linh tinh cái gì? – Hàn Thu đỏ mặt – Tới ngay đi!
- Tớ vừa mới ngồi chưa ấm mông mà~ – Mạn Thiên uỷ khuất
- Nhớ mang cả con nhỏ …gì gì đó đi cùng cô ta tới! – Hàn Thu nói
- Con nhỏ nào? Cô ta là ai? – Mạn Thiên thừa biết, Hàn Thu ám chỉ Song Nguyệt, nhưng coi như chưa biết đi
- Đi chết đi!
Hàn Thu khó chịu cụp máy, nhìn thấy Tiểu Nhi đang lườm mình:
- Cái gì?
- Ai là “cô ta” hả? Cậu chán sống sao?
- Không thế thì gọi cô là gì hả?
- Haiz, đồ chậm tiêu!
Hàn Thu ngớ người. Cho đến lúc hai người kia ung dung đi tới. Mạn Thiên cười hỏi:
- Tớ tới rồi!
- Cậu cực kì lề mề rồi
- Thì sao nào? – mạn Thiên bĩu môi – hai cậu vẫn còn cần trọng tài à?
- Không phải trọng tài, mà là bạn chơi! – Nhi nói, sau khi giải thích cặn kẽ luật chơi với 2 người, lí do vì sao cần 2 người
- Ồ, vậy tớ làm Dương Quá! – Mạn Thiên hí hửng – Tiểu Nhi là Tiểu Long Nữ, hãy đi tìm tớ nhé!
- Uh – Tiểu Nhi cũng tươi cười mà đáp lại
- Không được, Mạn Thiên, cậu ở đội tớ – Hàn Thu với tay kéo Mạn Thiên lại
- Á, không phải cậu muốn tớ làm Tiểu Long Nữ của cậu chứ? – Mạn Thiên cả kinh – Không, tớ thích làm Dương Quá cơ!
- Không thích cũng phải làm!
- …
- ….
Và thế là, Mạn Thiên (bị cưỡng chế) làm Tiểu Long nữ của Hàn Thu, còn Song Nguyệt (vui vẻ) làm Dương Quá của Tiểu Nhi.
Theo luật, Mạn Thiên và Song Nguyệt sẽ đi vào 2 cánh cửa khác nhau trước, sau khi lượn lung tung lang tang trong cái mê cung biến thái ấy một lúc, Hàn Thu và Nhã Nhi sẽ vào sau, ai tìm ra “bạn tình” của mình trước, coi như thắng
Mà Nhã Nhi giờ quyết tâm hừng hực, cô đã thua mất 2 ván, giờ chỉ có thể mong gỡ hoà thôi!
—————————————————————————–
Lúc ấy, ở nhà, Thanh Hà đang cả kinh nhìn Lăng Bà bà
- Bà nội, bà…
- Cháu ngạc nhiên cái gì? Chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, dì không ngờ nó lại tới muộn thế thôi – Di hai sung sương, thoải mái nghĩ tới tương lai
- Đúng thế, việc này phải làm từ 8 năm trước mới phải! – Dì ba chêm vào
Lăng Bà bà khí thế cầm bút, trong lòng còn đang bực tức vì cốc nước mà Lăng Nhã Nhi ngang nhiên tạt vào bà. Nắm chặt cây bút lông, Lăng Bà Bà quyết định gạch tên Nhã Nhi khỏi gia phả!
- Dừng lại, bà nội! – Thanh hà gào lên
- Tại sao ta phải dừng lại? Trong mắt con bé đó đã sớm không có người bà này! – Nói thật, Lăng Bà Bà luôn luôn thương yêu người con trai cả của bà – Tức cha của Thanh hà và Nhã Nhi, và nhìn Nhã Nhi, Lăng bà bà có thể thấy hình bóng của người con trai bà yêu thương ở trong đó. Nhã Nhi giống cha hơn so với mẹ. Nhưng đau đớn là, nó lại chính là người hại chết đứa con trai ấy!
- Bà, dừng tay, cháu sẽ nói cho bà bí mật kho báu của Lăng Gia mà cha đã nói cho cháu! – Thanh Hà cuống quá, đây là cái duy nhất Tiểu Hà nghĩ được trong lúc này
- Thật sao?? – Dì hai dì ba đồng loạt lên tiếng
- Thật…
- Vậy mau nói – Dì hai kéo tay Thanh hà, biết ngay là con bé này biết mà
Thanh hà không nói gì, chỉ nhìn Lăng Bà Bà
Lúc này, Lăng Bà Bà bắt buộc đặt bút lông xuống mặt bàn:
- Mau nói đi!
- Cha nói với con…- Thanh hà nhìn xung quanh phòng, 4 con mắt sáng rỡ của dì 2 dì 3, 2 con mắt sắc lẻm của Tiểu My, và đôi mắt đờ đẫn đang chìm vào suy tư của Lăng Bà Bà – Con sẽ chỉ nói cho bà nội biết!
- Cô…!- Dì hai dì bà trợn mắt tức giận
- Ra ngoài đi! – Lăng Bà Bà thở dài
Tiểu My ngoan ngoãn ra ngoài, trước khi đi còn ném một ánh mắt không can tâm về phía Hà
- Bọn con thì sao chứ? người cùng một nhà mà! – Dì Ba bất lực lên tiếng nì nèo
- Ra ngoài! – Lăng Bà Bà cứng rắn nói
- … – Dì 2 dì 3 ra ngoài
- Giờ con nói đi, bí mật về kho báu, nó ở đâu? – Đặt tầm mắt về phía Hà
- Nó ở …
——————————————————————————–
- Đâu rồi? Ở đâu rồi? – Nhã Nhi chưa bao giờ mất bình tĩnh như lúc này! Dương Quá ơi là Dương Quá! Trốn sao mà kĩ thế?
Cùng lúc đó, phía Hàn Thu cũng đang cực kì cực khổ!
- Tên Mạn Thiên chết tiệt! Ngươi đang trốn ở đâu hả? Cút ra đây mau lên!
Mạn Thiên lấp ló ở một nơi gần đó, cười nhe răng:
- Còn lâu!
——————————————————————————————-
- Song Nguyệt, bên cậu thế nào? – Trong khi 2 kẻ ngốc là Hàn Thu và Nhã Nhi đang lòi mắt đi tìm, Tiểu Long Nữ Mạn Thiên và Dương Quá Song Nguyệt gọi điện cho nhau
- Vẫn bình thường, giờ tớ phải làm gì đây? – Song Nguyệt hạ thấp giọng
- Giờ khiến cho Tiểu Nhi nhìn thấy cậu và cậu chạy tới chỗ Hàn Thu! – mạn Thiên cười gian xảo
- Khó lắm, tớ chạy rất chậm! – Song Nguyệt đổ mồ hôi, cô mà bị Tiểu Nhi túm được, sẽ bị Mạn Thiên bắt khao một chầu lớn
- Cố lên, chạy hết sức là được! – Mạn Thiên coi như không nhìn thấy nguy cơ trước mắt
Sau 2 tiếng “soạt soạt” khiến Tiểu Nhi nghe thấy, Song Nguyệt cắm cổ chạy
- Tiểu Nguyệt! Tớ ở đây cơ mà~ – Nhã Nhi đuổi theo, cô nàng này chạy chẳng nhanh gì cho cam!
- … – Cắm đầu chạy, rống, Tiểu Nhi, tha thứ cho mình nhé!
- Tiểu Nguyệt!!!!!
……
……
……
- Tiểu Nguyệt, cậu giỏi lắm! – Mạn Thiên bất thình lình kéo Tiểu Nguyệt vào một góc
- Phù phù…! – Tiểu Nguyệt thở dốc…chết…chết con nhà người ta rồi!
Lúc ấy, Tiểu yêu nữ đang lơ ngơ lạc vào bẫy của Đại ma vương Mạn Thiên đã giăng sẵn
Đi lung tung~
- Như vậy có làm sao không? – Tiểu Nguyệt thấp giọng nỉ non
« Trước1 ... 910111213Sau »
Đánh giá: like | dislike
vote
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC