Nhưng đúng là oan gia ngõ hẹp!!!
Tại sao Nhi lại gặp Hàn Thu ở đây??
Anh vẫn chưa nhìn thấy cô. Phải rồi, từ lúc gặp nhau ở trường, cô chưa từng nhìn anh, dù chỉ là một lần thôi. Lúc đó, cô quá sợ, lại lo bệnh của mình lại tái phát, cho nên, chỉ có thể cắm đầu mà chạy, chạy, chạy …
Cô đã nhìn thấy anh, mãn nguyện rồi!
Anh chẳng có gì khác kể từ 1 tháng trước, lần cuối cô gặp anh ở sân sau của biệt thự nhà Lăng Gia
Anh đã có vị hôn phu
Anh cũng nên sống thật tốt với cô ấy!
…
Cô chính là người không có ai yêu, như lời của mẹ cô trước khi bà mất. Cô không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài.
Cũng muốn có người để yêu thương, có người yêu thương mình
Cô không giống như Hà, vô tư, vô lo vô nghĩ
Không giống như những cô gái đến tuổi yêu khác!
Cô không cố ý!
Lúc đó cô chỉ là một đứa trẻ!
Chính là cô không nên bịt mắt cha mình lại!
Nếu không thì cô đã có một gia đình hạnh phúc
Thật là tốt nếu cô không xuất hiện trên đời này!
Chương 41
Nhi quay người, dợm bước đi, cô cảm thấy bước chân mình càng ngày càng nặng…
Không được!
Nếu không đi nhanh, cô sẽ đứng ở đây nhìn anh mãi!
Thế là, Nhã Nhi như một cái bóng lướt đi trong thầm lặng. Chân cô giống như là đeo trì vậy, càng ngày càng nặng. Bệnh của cô lại sắp tái phát, trái tim đập nhanh hơn bình thường…mấy chục nhịp!
Cô không muốn thành người tàn phế, vì vậy mấy ngày gần đây, cứ mỗi tuần lại tới bệnh viện kiểm tra, nhưng mà, vẫn không có biến chuyển gì mới. Bác sĩ cũng chỉ thở dài một hơi.
“Bốp”
- Ay da…- Cú va đập quá mạnh, khiến một người chịu đau tốt như Nhi phải bất ngờ thốt lên.
Ngực của người đối diện cứng lại. Anh ta đứng im không cử động. Nhi toan ngẩng đầu lên xem là ai thì người đó nhấn mạnh đầu cô xuống, bắt cô ép mặt vào ngực mình, một cái ôm thật là chặt…
- Anh…tôi…!- Cô lắp bắp không hiểu chuyện
Anh ta ghé sát miệng vào tai cô, thì thầm làm cho cô không thể biết được giọng nói này là của ai nữa, rất ấm áp, rất dịu dàng và có chút tức giận trong đó:
- Nếu nhìn thấy tôi- dừng lại một chút- Em có bỏ chạy không?
Nhi mở lớn mắt. Chạy? Cô lại nhìn xuống chân mình…
Cô còn chạy nổi nữa hay sao?
- Sẽ không!
- Thật chứ?- Anh ta lại thổi khí vào tai cô làm nó cứ buồn buồn, khó tả
Anh ta buông lỏng vòng tay, và cô ngẩng đầu
- Kì Phong?
- Em đang thất vọng sao?- Kì Phong cười chua chát
- Không hẳn!- Cô quay người, Kì Phong nắm chặt lấy cổ tay cô:
- Em đã nói sẽ không bỏ chạy!
Nhi nhìn thẳng vào mắt Kì Phong:
- Tôi không chạy, tôi đi!- Cô đính chính
- Xin em đấy!- Kì Phong nheo mắt nhìn cô, nhíu chặt đôi lông mày – Đừng đi nữa, có được không? Ở lại bên tôi, không được sao? Tôi có gì chứ?
Nhi nhắm chặt hai mắt, cô cũng day dứt lắm, nếu ngay từ đầu cô không nhận lời làm bạn gái “hờ” của Kì Phong, ngay từ khi gặp anh ở con ngõ, cô không cứu anh, vậy giờ anh có đau khổ như thế này không?
Anh sẽ cười vui vẻ, sẽ có tâm trạng tiếp tục cưa cẩm cô gái này cô nàng kia, chứ không đau đớn ngồi một mình uống rượu như bây giờ!
Cô…
Thật sự rất hối hận…
Bỗng, Kì Phong bóp chặt tay cô
- Đau..- Cô kéo tay lại, nhưng tay cô vẫn nằm trọn trong tay Kì Phong, không xê dịch xăng ti mét nào
- Em đau, có đau bằng tôi không?- Kì Phong rít qua kẽ răng đang cắn chặt
Cô thầm kêu không ổn rồi! Đã quá mức cho phép, sự kiềm chế đã lên tới đỉnh điểm, chuẩn bị bùng nổ
Huwa~~~
Chết cô rồi!
Đúng như dự đoán, Kì Phong giờ coi những người xung quanh là không khí hết. Giờ anh chỉ có nhìn người con gái mặt tái mét trước mặt
Muốn ăn thịt cô!!!!
Sự việc sau đó, diễn ra như một cơn lốc xoáy…
Kì Phong lôi xềnh xệch Nhi chạy trên hành lang, tuy cổ tay như bị anh bóp nát, cô vẫn không kêu tiếng nào, nỗi đau thể xác, có bằng nỗi đau trong lòng cô bây giờ không?
Và thật là không may, định mệnh đã sắp đặt, tình duyên đan chéo vào nhau…
Kì Phong không nhìn thấy, chỉ lướt qua Hàn Thu như người dưng
Nhưng Nhi lại thấy, chạy qua hành lang, đi ngược lại và chạm mặt Hàn Thu
Đôi mắt lạnh ấy mở lớn, con ngươi thu nhỏ lại
Có tin vào những chuyện xảy ra trước mắt được không?
Nhi tiếp tục bị kéo đi, Hàn Thu đứng trân trân một chỗ như chưa tiêu hoá nổi “thứ” mình vừa thấy
Cho tới khi đến một nhà kho vắng người, Kì Phong mới ép chặt Nhi vào tường, nói bằng chất giọng ngập tràn căm phẫn:
- Tại sao không phải là anh?
- …
- Rốt cuộc em đã có tên nào rồi? Có thể hơn anh sao?
- Anh có tất cả…- Nhi nói một câu không ăn nhập gì với chủ đề – Anh có tất cả thứ anh muốn có, nhưng, có một thứ anh không thể có, anh biết là gì không? Chính là em!
- Tại sao anh lại không thể có em?
- Bởi vì…Có thể là chúng ta không có tương lai. Anh không thể yêu em, em giải thoát cho anh, anh còn không hiểu sao?
- Em giải thoát cho anh?- Kì Phong cười- Hay là em đang dìm anh xuống tận đáy địa ngục?
- …Em
- Có phải là em đã có người khác, cho nên…- Kì Phong vẫn nhìn Nhi, dường như trong mắt anh, không có ai ngoài cô gái ấy- Em bỏ anh!
- …
- Có đúng không??
- Phải!- Cô nói, dù thực sự cô chẳng có ai cả, cô đang mắc bệnh, một căn bệnh còn không biết có thuốc chữa hay không- Em có người khác rồi, nên anh buông ra!
Lần này cô nhất định phải cắt đứt thật sự, cắt đứt với anh!
- Em còn dám nói!- Kì Phong mắt trở nên đỏ ngầu, mấy đêm nay anh không có ngủ, vì anh rất sợ, sợ lại nhìn thấy cô
Giấc mơ là thứ độc ác nhất, nó cho ta mơ, thật là đẹp, và cuối cùng, ta sẽ càng thất vọng khi đó chỉ là mơ mà thôi
- Em nói- Nhi cũng hết chịu nổi, cô đang nghĩ xem, phải nói gì để anh từ bỏ mình- Em không thích anh, em ghét anh, em hận anh, em không bao giờ muốn gặp anh, em….
Lời còn lại bị Kì Phong nuốt gọn. Trong đầu anh chỉ còn lại ý nghĩ: Bịt miệng cô ấy lại, nếu cô còn nói nữa, chắc là anh sẽ giết cô mất, và đúng lúc xung quanh không có gì bịt miệng cô, anh có cách vừa bịt miệng, vừa trừng phạt cô: Hôn!
Diện tích Kì Phong cho Nhi càng ngày càng hẹp, cô dường như là chỉ còn lại đủ một khoảng không gian để đứng, chân run run sắp ngã.
1 phút
2 phút
- Ua…ưm…- Nhi giãy dụa, chính là cô sắp bị người ta giết chết, trời ơi!!!!!
4 phút…
5 phút…
Không chịu nổi, Nhi không còn sức đẩy Kì Phong nữa, chân cũng không đứng nổi (Anh này ác quá! >”<)
Toàn bộ cơ thể Nhi còn chống đỡ được là do một cánh tay Kì Phong nâng lên, còn cô, chỉ có thể ngửa mặt cho người ta hôn
(Không hiểu anh này cấu tạo thế nào, hôn 5 phút chị ấy ko chịu đc, làm sao anh chịu được nhỉ? Hay là làm người chủ động khác người bị động? >”<)
Tới phút thứ 6-30 giây, Kì Phong mới buông cô ra. Và cô, bỗng dưng cảm thấy sao lớp không khí trên trái đất lại đáng yêu đến thế!
- Em còn dám nói nữa không?- Anh lại hỏi, đang chờ cô trả lời “có” là anh lại có lí do hôn cô rồi.
(6 phút 30 giây còn chưa đủ hay sao? >”< sao đứa con tinh thần của tôi lại quái vật thế?)
Cô cúi đầu không nói. Một là vì đang mải hít vào thở ra, hai là cô biết rằng trả lời thế nào cũng không tốt. Nếu trả lời “có” chẳng phải đồng nghĩa với việc bảo Kì Phong tiếp tục hôn cô đi à? Còn nếu trả lời là “không” thì đồng nghĩa với việc cô sẽ phải dây dưa triền miên với anh còn dài dài. Giờ bỏ chạy là thượng sách, nhưng cô lại liếc về phía chân mình! Giờ cô đứng còn không nổi, toàn bộ trọng lượng cơ thể đang dựa vào Kì Phong, đừng nói là chạy, lết còn không được! Mà có chạy thì, cô lại nhìn về phía chân anh, chân anh ta dài gấp đôi chân cô, cô chạy, có bì kịp không?
- Nếu không trả lời, anh tiếp tục hôn!- Kì Phong cười gian manh, ghé sát đầu lại, nâng mặt cô lên…
….
Chương 42: Đồ đáng chết!
- Ua…!- Chính là Kì Phong lang sói lợi dụng lúc Nhi thất thần tiếp tục hôn!
Nhi trợn trừng mắt, ôi da, sao năng lực phản kháng của cô hôm nay lại yếu thế này?
- Buông!- Cô dùng hết sức bình sinh, đẩy cái tên cao mét 8 kia ra, loạng choạng, ngã ngồi xuống đất, dựa vào tường thở hồng hộc
Bỗng dưng cảm thấy đôi mắt nặng trĩu rồi mờ dần, cuối cùng chỉ nghe tiếng Kì Phong thét lên một tiếng “Tiểu Nhi” rồi ngất lịm, không biết trời trăng gì nữa!
……………………………………………
…………………………………
……………………….
Lúc Nhi tỉnh dậy là khi trời đã tối mịt, nằm trong một căn phòng rộng rãi, màn màu lam, chăn màu lam, thềm màu lam, có lẽ chủ nhân căn phòng này là một người mất dễ chịu
- Tỉnh rồi à?
- Kì Phong?- Nhi uể oải ngồi dậy, thấy anh ngồi bên giường, đang xem một tờ giấy màu trắng gì đó rất chăm chú, đến nỗi không liếc cô một cái
- Nằm nghỉ đi, đây là phòng anh, anh đã gọi cho anh trai em rồi- Kì Phong đưa con mắt hút hồn nhìn Nhi- Anh ấy bảo em cứ nghỉ lại, bao giờ về cũng được!
Nhi cắn môi, không nói gì, đột nhiên Kì Phong trở người, nắm lấy cái cằm của cô, dịu dàng nói:
- Đừng cắn nó, đôi môi của em dành cho anh cơ mà!- Nói rồi anh cười
- …- Nhi nhíu mày- Anh điên à?
- Ừ anh đang điên- Kì Phong mỉm cười ngồi ra sau, có lẽ anh cầm tinh con hồ ly đấy!
Nhi đặt chân xuống sàn nhà:
- Em đi về đây, cảm ơn anh đã chăm sóc- Coi như trả nợ cái vụ anh cưỡng hôn em, cô định nói, nhưng vế sau nuốt vào bụng, cảm thấy nó không thích hợp cho lắm
Kì Phong không ngăn cản, chỉ ung dung ngồi trên giường, mỉm cười
Và giờ Nhi mới phát hiện, mình đã cho người ta ăn đậu hũ sướng cả mắt! (>”<, biến thái, quá biến thái!)
Không hiểu sao cô mặc độc một cái áo sơ mi dài thườn thượt, đã thế cổ áo lại cài từ nút thứ hai làm cái cổ hở hoác. Áo sơ mi trắng, mỏng, nhìn rõ cô mặc những cái gì ở bên trong!
A a~Cái tên Đại sắc lang này…
Tiểu Nhi thì ra cũng có lúc đỏ mặt, dậm chân mạnh đi về phía giường, vừa đi vừa lườm cháy mặt Kì Phong, ha ha, và cô tự giác trèo lên giường, đắp chăn kín mít!
Kì Phong phì cười, giờ có cho vàng cô cũng không đi xuống, trừ phi đưa cô một bộ quần áo dày hơn cái áo sơ mi trắng này!
Nhưng lại có một người không hiểu điều đó …
Là ai?
…………………………………………………….
………………………………………
…………………………
Hàn Thu đạp cửa nhảy vào phòng
- Không biết gõ cửa phòng người khác à?- Kì Phong đang tươi roi rói giờ trở nên lạnh lùng mà nhìn Hàn Thu đang tức giận gân xanh gân đỏ chit chít, không nói câu gì.
Trong khi ấy, mặt Nhi tái mét, cô đang nghĩ tới một trường hợp, một trường hợp nguy hiểm…
Quả đúng như dự đoán, khi Kì Phong đứng dậy, Hàn Thu xông tới, nắm lấy cổ tay kéo Nhi phắt dậy!
Nhi đỏ mặt, tóm chặt gấu áo, ra sức kéo xuống, không hiểu cô kéo xuống làm gì, kéo xuống như thế có thể khiến cái áo dày hơn à?
Tất nhiên là không!
Nhưng mà Hàn Thu ngố đang lồng lộn lại không để ý Nhi đang mặc gì, chỉ một mực KÉO cô RA KHỎI PHÒNG Kì Phong!
Chương 43: Không đáng yêu chút nào
Băng qua một dãy hành lang, cô thấy mình trong chốc lát “bay” vào một căn phòng khác…
Căn phòng này không giống căn phòng kia: mền màu nâu, tường màu xám tro, thềm gạch màu đen. Nói chung là toàn những màu tối! Thế này mùa hè chắc nóng chết luôn!
Nhi bỡ ngỡ ngó xung quanh, quên mất mình đang ở trong cảnh ngộ nào
- Phòng của anh à? Tiểu Hàn?
- Đừng có gọi tôi là ”tiểu hàn”, nghe kinh chết được!- Hàn Thu xoay người lại, định mắng cho cô một trận cái tội không biết “tự bảo vệ bản thân”
- Này, sao cô …- 6 chữ “lại ở trong phòng Kì Phong” chưa kịp thốt ra thì mặt anh đã đỏ như tôm luộc!- Này này này …
- Sao thế?- Nhi vẫn chưa hiểu lắm, những nhìn mặt Hàn Thu lúc bấy giờ, cô mới nhớ ra mình đang mặc “những” thứ gì trên người, độc một chiếc áo sơ mi mỏng dính- Tủ quần áo của anh nằm ở đâu?
- Tay tay tay tay phải phải…rẽ trái!
Nhi mỉm cười:
- Cảm ơn!
———————————————————–
Đợi tới khi Nhi thay đồ xong, Hàn Thu mới bắt đầu bình tĩnh hỏi chuyện: Tại sao ở trong phòng Kì Phong?
Vuốt thẳng chiếc áo hoodie màu xám tro, chiếc áo có cỡ nhỏ nhất, mà chủ nhân của nó đã không còn mặc vừa, để trong xó tủ, Nhi mới ngẩng đầu:
- Tôi cũng không biết mình tới nơi này lúc nào nữa!
- Không biết?
- Ừ, khi tỉnh dậy đã thấy nằm trên giường Kì Phong rồi!
Hàn Thu đứng phắt dậy, tỏ ra vô cùng sốt sắng:
- Tên ******** đó không làm gì cô chứ????
Nhi hơi ngớ người:
- Làm gì là làm gì?
- Thì đó, chính là làm trò đồi bại!
“BỐP”
Một chiếc gối bay tới mặt Hàn Thu, hắc hắc, anh ấy không kịp tránh!
- Làm gì vậy?- Anh nổi xung
- Tiểu Hàn à, anh càng ngày càng hư hỏng đó! Không đáng yêu chút nào!- Tiểu Nhi đứng dậy đi về
Để lại Hàn Thu cầm chiếc gối ngơ ngơ ngẩn ngẩn
Đáng yêu?
Là nói anh sao????
(Phải hỏi là: “Anh từng đáng yêu sao?” mới đúng! >”<)
—————————————————-
E hèm, chúng ta chĩa máy quay tới ngôi nhà ấm cúng của 3 anh em nhà lợn nào!!!!
Nhi mở cửa bước vào nhà, Thanh Hà lập tức chạy ra, mặt đỏ gay, làm Nhi bỗng liên tương tới cảnh, thấy chủ về cún chạy ra vẫy đuôi, khụ khụ… Cô liên tưởng thật là…cũng không đáng yêu chút nào!
- Tiểu Nhi à, em bệnh sao không nói cho chị biết???- Thanh Hà nhíu chặt lông mày – Cứ im ỉm dấu đi là sao???
- Hả?- Nhi bàng hoàng, sao chị ấy lại biết?
- Em còn định giấu tới bao giờ?- Thanh hà chống nạnh, cơ hội để mắng Nhi không nhiều, đã mấy năm rồi Hà không còn có lên mặt đàn chị nhỉ?
- Sao chị lại biết?
Thanh Hà rút từ sau lưng ra một tờ giấy, đó chính là bệnh án của Nhi
- Sao chị có nó?
- Là Kì Phong gửi tới!- Thanh Hà thành thật đáp, trong đầu nhớ lại cảnh Kì Phong gọi điện, dặn đi dặn lại là không được nói cho Nhi biết anh gửi bệnh án của cô nhưng đối với Thanh hà như nước đổ lá khoai!
- Grừ… Em vẫn còn đủ sức giết anh ta đấy!- Nhi nắm 2 tay thành nắm đấm
- Haiz, muộn rồi em ạ, vào đây, kể chi tiết mọi chuyện cho anh trai nghe!
Lúc bấy giờ, Nhi mới sực nhớ, lúc cô tỉnh dậy, Kì phong đang chăm chú xem tờ giấy gì đó mà không liếc nhìn cô, thì ra chính là bệnh án của cô, grừ…càng nghĩ càng tức!
Mà lúc Hàn Thu kéo cô ra khỏi phòng, Kì Phong cũng không có đuổi theo, thì ra lợi dụng lúc ấy để gửi bệnh án của cô về nhà
Grừ… càng nghĩ càng tức tức tức!!!!!!!!!!
Sẽ có ngày cô giết Kì Phong!
(Tiểu Nhi tỷ, giết người là phạm pháp!!! >”<)
—————————————————————–
Buổi “họp gia đình” diễn ra khá lâu, kéo dài cho tới bữa tối
Yên vị trên ghế, Thanh hà vừa ngồi ấm chỗ thì thấy tiếng chuông cửa đáng ghét vang lên
- Chết tiệt!
- Lăng Thanh Hà! Em ăn nói cho cẩn thận! Mau ra mở cửa!- Anh trai bê bát cơm lườm thanh hà, như cũ sai khiến!
Bĩu môi, mặt Hà dài như trái bom, phụng phịu mấy câu rồi ra mở cửa
Thật lâu không thấy Thanh Hà quay lại, Nhi và anh trai tự nhiên thấy làm lạ, chắc không bị ai bắt cóc đấy chứ? Haiz, thật tội nghiệp tên bắt cóc xấu số!
Nhưng khi cánh cửa phòng khách mở ra, anh trai bàng hoàng đứng phắt dậy:
- Bà nội!
- … – Nhi đứng bóng ngồi yên
- Lăng Nhã Nhi, cô không biết phép tắc hả? Thấy bà nội lên chơi cũng không chào?- Dì hai đi sau dở giọng quát mắng
Chắc các bạn không quên, Lăng Gia có một kho báu rất lớn của tổ tiên để lại, theo quy tắc là truyền bí mật về kho báu ấy cho người con gái lớn. Do Lăng Bà bà (Tạm thời gọi bà nội của Nhi và Hà thế này nhá!) chỉ sinh được 2 người con trai là papa của Nhi và papa của Tiểu Hương nên bí mật của kho báu lại được truyền cho con trai cả- đồng thời là papa của Nhi và Hà
Khi papa của Nhi mất, bí mật về kho báu và chiếc chìa khoá kho báu lại được truyền cho Thanh Hà- Trưởng nữ trong nhà
Nhưng có một điều mà Lăng Bà Bà và các dì của Nhi không hề biết… Đó chính là, bí mật về kho báu ấy không chỉ được truyền cho một mình Thanh Hà
Papa của Nhi đã phá vỡ nguyên tắc!
————————————————————
Đối với sự ghẻ lạnh của các dì, Nhi không hề để ý.
- Con chào nội!- Cô cúi đầu thật thấp
- Đồ hèn mạt!- Lăng Bà Bà nhìn cô khinh bỉ rồi quay người trở đi
- Đúng rồi Tiểu Hà, các dì tới đây là để hỏi con chuyện kho báu…- Dì hai thẳng thắn đi luôn vào vấn đề chính
- Dì hai à, con đã nói là con không biết gì hết mà, papa Dạ Huân không có nói gì với con chuyện kho báu hết!
- Con đừng nói đùa chứ, còn chuyện về chiếc chìa khoá mở kho báu nữa!
- Con không biết mà, thực sự không biết mà!
Chap 45: Lá gan to ra
Trước mặt cô bây giờ chính là một con đường vắng vẻ, đi một đoạn liền thấy một chậu cây gốm sứ chạm khắc tinh xảo. Một đoạn nữa liền thấy một con chó đang “khẳng định chủ quyền lãnh thổ” (Chính là giơ một chân lên và ba chấm với cái cột điện ấy =.=’’)
A, giờ có ai hiểu tình cảnh của Lăng Nhã Nhi cô đây không?
Chính là, giờ cô đang ở ngoài đường, tay cầm chiếc vali khá lớn. Ai, cô bị đuổi khỏi nhà rồi
>>Replay>>>
- Tiểu Hà, chuyện kho báu ta thực khó nói – Dì Hai chấm chấm nước mắt – Giờ dì rất khó khăn, bọn cho vay nặng lãi nhất định không chịu buông tha cho dì!
- Cháu thật sự không biết mà! – Thanh Hà không biết nói đi nói lại câu này bao nhiêu lần mà dì Hai vẫn không tha cho
- Chứ không phải cha cháu đã truyền kho báu cho cháu hay sao? – Dì hai này có chết cũng không chịu bỏ cuộc
- Cháu không nhớ nữa, lúc ấy cháu còn quá nhỏ! – Thanh hà mệt nhoài dựa lưng vào ghế
Bỗng có tiếng chuông cửa, Hà toan đứng dậy mở, thì Lăng Bà bà đã lên tiếng trước:
- Lăng Nhã Nhi, cô còn ngồi đấy làm gì? Mau ra mở cửa!
Tiểu Nhi giật mình, hơi lúng túng đứng dậy
- A, để cháu đi là được rồi! – Thanh Hà cũng đứng dậy
- Cháu ngồi xuống, Tiểu Hà, cháu còn có việc phải làm, thế chứ cô ta ngồi ở trước mặt chúng ta làm gì? Thật là ngứa mắt! – Dì Ba ngồi trong phòng bếp cũng nói vọng ra
Nhã Nhi nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, phải nhịn, cô phải nhịn!!!
Cô bỗng có cảm giác, ngôi nhà này đã trở thành căn cứ bị địch chiếm đóng rồi
Nhất là khi …
- Tiểu My? – Nhi ngớ người
- Tôi thì sao? Bà nội gọi tôi lên đây giúp bà việc! Bà bảo không thể sống được ở môi trường có cô!
- … – Không sống được thì cút đi chứ? Con bà nó…
Sau đó Tiểu My xông thẳng vào nhà, trong khi “chủ” còn đang ngơ ngẩn đứng **** thầm
- Tiểu My, cháu tới rồi? – Lăng bà bà ngồi trên ghế sô pha, hất cằm
- Dạ, cháu tới rồi! – Tiểu My cười tít cả mắt
Đồ không biết liêm sỉ ah!!!!
Nhi lê từng bước chậm chạp vào nhà
- Lăng Nhã Nhi, cô có bạn chứ? – Lăng bà bà bỗng nhiên hỏi
- … – Suy nghĩ một lát, cô không thể đoán được bà ta muốn gì nữa – Có!
- Vậy qua nhà bạn cô mấy ngày đi! – Lăng bà bà mặt dày gật gù
- Bà nội? Tại sao Tiểu Nhi phải đi? Em ấy đang bệnh, em ấy phải …
- Cô ta đi, nhượng lại phòng cho Tiểu My, chứ không thì ngủ ở đâu?
- Tiểu My Tiểu My, cháu sẽ ngủ cùng phòng với Nhi – Thanh hà cực kì tức giận rồi đấy!
- Không cho phép, Nhã Nhi, thu dọn đồ đi! – Lăng bà bà nhất nhất nói giọng lạnh lùng
- Còn đứng đấy à? – Tiểu My cười tươi – Hay để tôi giúp cô vất hết mấy thứ của cô ra đường nhé?
Nhi thật sự đã phải nín nhịn rất nhiều rồi, một giọt nước làm tràn li, chính là tự làm tự chịu!