- Rốt cuộc người đó là ai vậy ?- MC sốt ruột
- Hàn Thu !
Một tiếng “ồ” rất to vang lên, kèm theo sau là tiếng vỗ tay lốp bốp. Kì Phong kịp thở phào, Hàn Thu mặt tái mét
- Người khôn ăn nói nửa chừng, để cho người khác nửa mừng nửa lo !- Hà chép miệng, sao mình lại lo lắng như lên giây cót thế nhỉ ?
Nhi không nói gì, quay đầu lại tiếp tục bữa ăn của mình
Sao bò bít tết lại dai thế nhỉ?
Lúc nãy nó đậm đà lắm cơ mà !
Vô vị !
- Không chấp nhận !- Hàn Thu không nể mặt ai, phán một câu xanh rờn rồi đi xuống. Sao trông anh giống quan toà xét xử tù tội thế nhỉ ?
Lăng Tiểu Hương cũng không phải vừa, cô chộp lấy tay anh:
- Anh đã nói sau hôm nay chúng mình sẽ bên nhau suốt đời cơ mà !
- Tôi nói thế lúc nào ?- Hàn Thu đỏ chín mặt, A a…Sao anh có thể nói ra câu sến như thế cơ chứ
Không khi bên dưới căng thẳng, đã bắt đầu có tiếng xì xầm.
- Anh à, chúng mình quay lại với nhau được không ? Em biết em sai rồi…híc híc
- Hàn…Hàn hứa hẹn gì với Tiểu Hương sao ?- Thanh hà lẩm bẩm, a, có chuyện vui rồi !
- Cô ấy là Tiểu Hương à?- Nhi không quay lại mà nói
- Không phải sáng nay cố ấy mới giới thiệu sao ?- Hà hỏi xong mới sực nhớ, bệnh “không bao giờ nhớ tên người mới gặp” của Nhi lại tái phát – À, cô ấy là em chúng ta !
- Ai cho cô ta đùa với đồ chơi của em ?- Nhi cắm chiếc dĩa ngập miếng thịt bò
- A, đồ chơi…a. đồ chơi…- Hà mặt tái mét, lắp bắp không hiểu mình định nói gì, tiểu yêu nữ hiện hình rồi !
Hàn Thu, mong cậu sớm siêu thoát !
Tiểu Hương, mong cậu chết không đau đớn !
——————————————
Kì Phong hớn hở đôi chút đi về phía bố mẹ sau khi vui vẻ nói một câu : “Tôi cũng rất Tiếc vì mình không được chọn”
Tiềc ư? Tiếc quái gì ?
Sau khi biết con nhỏ yêu quái “Tiểu Hằng” gì gì đó là con trai, Kì Phong đâm ra cảnh giác cao độ lũ yêu không ra yêu người không ra người này
Bỗng, anh nhận thấy có sát khí dày đặc từ phía sau lưng…
Và anh đã trông thấy rồi !
Cái bóng dáng anh ngày đêm nhung nhớ
Nhớ chết đi được ấy !
Cuối cùng cũng được nhìn thấy rồi !
Chương 35: Hãy thành thật đi !
Kì Phong người cứng đơ như một bức tượng, anh không biết nói gì. Hoàn cảnh này thì phải nói gì đây ?Nếu là một cô bạn gái cũ bình thường nào đó, anh có thể chạy tới chào hỏi rồi ôm vai bá cổ như chưa từng có chuyện tình yêu nào hết. Nhưng đối tượng lần này lại là Tiểu Nhi, nên anh chỉ muốn ngắm cô, trong chốc lát, anh chỉ sợ, một chút nữa thôi, Tiểu Nhi sẽ đi đâu đó, và anh sẽ không nhìn thấy cô nữa ! Với cả, “đối tượng” này anh chưa hề có ý định chia tay!
Kì Phong cứ ngồi như thế …
- Tiểu …Tiểu Nhi…Em định làm gì thế?- Thanh Hà lắp bắp, nếu bây giờ Nhi làm ầm lên, nhất định Bà Nội sẽ không buông tha!- Tiểu Nhi, làm ơn đi mà, em vào phòng đi, nhất định …
- Để em giải quyết- Câu nói “nhất định không được làm lớn chuyện” của Hà còn chưa xong thì đã bị Nhi cắt ngang, oh my god~Thế giới sắp sụp đổ!
Nhi chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, Hà đã nhanh chóng ôm lấy tay Nhi, ghì chặt:
- Không…Nhi…Đừng…Xin em đấy!
- Coi bộ chị muốn cùng em lên sân khấu phải không?- Nhi nở nụ cười Ma Nữ.
- Không, Nhi…- Hà chưa kịp nói gì đã bị Nhi kéo cùng lên sân khấu, nơi cũng đang có scandal không kém phần…hot!
Hàn Thu hình như cũng không mấy ngạc nhiên khi thấy Nhi, anh đang lo con Bạch Tuộc này sẽ bám anh mãi không chịu buông
- Ồ, gì đây?Là chị em nhà họ Lăng sao?- MC đang ngáp ngủ vì bị bắt buộc xem mấy cảnh “anh chối em thừa nhận” như mấy phim trên kênh truyền hình giờ vàng thì chỗ chọc ngoáy tự tìm đến để anh đào thông tin…a, thật là may mắn a~
- …- Nhi không nói gì, chỉ mỉm cười, nụ cười “hoa nhường nguyệt thẹn”
Lăng Tiểu Hương nhìn cô như nhìn quái vật!!!!
Sao hai chị em nhà cô ta lại kéo nhau lên sân khấu làm gì?Không phải định làm phiền cô đang diễn nốt chỗ dở sao?Cô ghét bị làm phiền lắm!
- Ồ, chẳng lẽ cô có gì đó cần nói?- MC phát hiện ra mình vẫn còn cầm micrô, bèn đưa nó cho Nhi- Đây..
Nhưng Hà bỗng bán mạng giật lấy:
- Ha ha…A, là tôi có chuyện muốn nói ấy mà, a…
Mọi người trong sảnh đều dừng hết lại, kể cả những “diễn viên” phụ như người giúp việc và “khách mời chương trình” như ông bà Showa, lắng nghe Hà nói…
- A, là tôi…tôi muốn hát một bài chúc mừng em gái họ của tôi có vị hôn phu!- Hà “nhanh trí” nói ra một lí do siêu ngốc!
- A, vậy Tiểu Hà, chị có thể hát một bài tiếng anh nào đó không? Nghe nói trình độ tiếng anh của chị xuất sắc lắm!- Tiểu Hương ghì chặt tay hàn Thu, trêu chọc nhìn Thanh Hà
Cô nghe cái tin chết tiệt áy ở đâu vậy?
Thanh Hà muốn hét câu ấy lên lắm lắm, nhưng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà im lặng.
Giờ Thanh Hà cũng giống Tiểu Nhi, muốn xé xác Tiểu Hương ra!
Đúng vậy! Trình độ ngoại ngữ của Thanh Hà phải gọi là bét của bét!
Đã thế hát còn dở hơn!
Mọi người bên dưới “oà” một tiếng!
Thanh Hà vì Tiểu Nhi sắp hi sinh rồi!
Nói tiếng anh còn chưa thạo huống chi đến hát!?
Rồi Hà giật mình…
Haha…Tiểu Hương!Ngươi sai lầm rồi!Ta biết một bài hát tiếng anh mà đứa trẻ lên 3 cũng biết haha… Tuy hơi mất mặt, nhưng đành vậy, phải sống vì chính mình!
Một lúc sau, tiếng nhạc rộn rã vang lên, giọng Hà hoà trộn lạc hẳn với dòng nhạc:
- Happy bithday to you! Happy bithday to you! Happy bithday, happy bithday, happy bithday to you…!
Nhi đứng cạnh ôm mặt, bó tay với cô chị mình!
Chương 36: Không phải chứ?
- Happy bithday…to you…!- Thanh Hà kết thúc bài hát của mình trong não nề, cô đâu có hát bài hát thảm kịch nào đâu chứ?
MC cũng đứng trân trân, dây thần kinh giật giật…
Bao năm làm MC mà coi bỏ sông bỏ biển rồi! Giờ MC như anh đây cũng không biết nói sao nữa!
Thanh Hà méo mặt đứng đấy, nhìn vẻ mặt- không- thể- kinh- hoàng- hơn của những người bên dưới khán đài
- Chúng ta chơi một trò chơi nhé!- Cuối cùng, không hổ danh là MC, anh ta cũng có thể chuyển chủ đề một cách thuận lợi.- Trò chơi này mang tên “Tìm người định mệnh”
- Nghe tên là thấy chán rồi!- Chưa đợi MC tuôn ra luật chơi, Tiểu Minh đã “bật lại”
- Lăng Tiểu Minh, con ngồi yên cho bố!- Ông Triệu nhéo tay con mình, nghiến răng kèn kẹt
Tiểu Minh không nói gì nữa, ngồi yên vị chỗ mình.
Và MC lại tiếp tục, thâm tâm anh thề, từ nay về sau anh sẽ không trở lại căn nhà này nữa! Tuyệt đối không trở lại!
- Luật chơi rất đơn giản, tôi sẽ tắt đèn đi, và các bạn đứng bên dưới sẽ bị xáo trộn với nhau, trong vòng 15 phút phải tìm được người bạn đời của mình, và, khi đèn sáng, bạn sẽ phải hôn người mà bạn tìm được! Dù muốn dù không!
Gần như lập tức, “diễn viên phụ” người giúp việc đã thu dọn hết bàn ghế trong sảnh, và trước mắt MC là cả một rừng người đang hồi hộp, có người thích thú, có người phản đối.
Thường thì những người độc thân hưởng ứng và những người đã có đôi thì kiên quyết phản đối
Khi biết không thể phản đối được, các cặp đôi quyết định nắm chặt tay nhau!
Nhanh chóng, Thanh Hà, Nhã Nhi, Tiểu Hương và Hàn Thu bị đẩy xuống từ sân khấu, trở lại thành một thành phần thảm kịch của trò chơi!
Tất nhiên, sau khi nghe MC phổ biến luật chơi, Kì Phong đã đứng bật dậy!
Nhất định không được để Tiểu Nhi hôn người khác!
Suy nghĩ đó làm anh chạy nhanh về phía Nhi, nhưng không kịp rồi, đèn đã tắt.
Anh có 15 phút để tìm được lí do để hôn người mình yêu!!!
Khỉ thật! Từ khi nào anh lại phải vất vả đi tìm một lí do chính đáng để được hôn người mà lẽ ra chỉ cẩn anh muốn là có thể kéo cô vào lòng chứ?
Anh bắt đầu lách dòng người.
Khi thị giác không dùng được nữa thì thính giác sẽ được phát huy tuyệt đối!
Nhưng Kì Phong chẳng nghe thấy gì cả, không phải tất cả sẽ im lặng để cho anh có thể nghe thấy tiếng của Tiểu Nhi
Giọng mấy cô nàng yểu điệu hét lên
Ôi, giờ anh muốn Nhi có cổ họng tốt như thế biết bao!
———————————–
Hàn Thu cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Bị Tiểu Hương bám chặt mà anh muốn thoát cũng chẳng được!
Cứ cái đà này chắc chắn anh phải hôn con đỉa này mất. Anh hét lên:
- Buông ra!!!
- Nhất định không!- Lăng Tiểu Hương cầm tinh con đỉa!
- Sao cô trơ trẽn vậy hả?- Thật là tốn thời gian!
- Trơ trẽn gì chứ! Thời buổi này con gái theo đuổi con trai không phải thiếu, anh chưa có người yêu, em theo đuổi anh không được sao?
- Ai bảo tôi không có? Tôi có rồi!- Là anh buộc miệng, không hề có chủ đích nói ra câu này
- Có rồi?
- Ph…Phải.
- Là ai?
- Cô biết để làm gì?
- Em cần phải biết, bởi vì em yêu anh!
Chương 37
-Cô yêu tôi?
-Phải em yêu anh.
-Nhưng tôi không yêu cô_Anh kéo tay tiểu Hương ra khỏi người mình rồi bỏ ra ngoài
……..
Lúc này Kì Phong đã tìm được Nhi và anh chạy đến chỗ cô ngay.và cầm tay cô nói
-anh tìm thấy em rồi.
Khi câu nói vừa dứt thì ánh đèn vụt sáng.Phong ôm lấy Nhi và trao cho Nhi 1 nụ hôn dài.Tâm trạng của hai người này rất khác nhau 1 người hạnh phúc và 1 người bất ngờ nên không có phản ứng.Đến khi chợt tỉnh thì Nhi vội đẩy Phong ra và nói
-Anh…anh làm gì vậy?
-Anh…..
-Anh nên nhớ chúng ta đã chia tay
Nói rồi Nhi bỏ ra ngoài.Khi ra ngoài được một đoạn thì Nhi nhìn thấy 1 người trông quen quen hình như là Hàn Thu thì phải hắn đang ngồi đó.“Món đồ chơi của cô.”
-Ê đang làm gì đó_Nhi cất tiếng hỏi trước làm không gian đang u ám có phần ồn ào hơn
-Sao em không ở trong đó mà ra đây làm gì?_(Sưng anh cơ đấy)
-Tôi đi đâu là quyền của tôi._Nói rồi Nhi đứng dậy đang đi thì có 1 cánh tay kéo cô lại và ôm cô vào lòng thầm nói:
-Anh yêu em…
Nhi đơ người cứng họng không nói được câu gì(Khổ tiêu hóa chậm)
Trước màn tình củm lãng mạn này có 2 người nhìn thấy 1người đau 1 người mỉm cười vui sướng vì sắp có chuyện hay
Chương 38
Lớp học bỗng trở nên tĩnh lặng khi thầy chủ nhiệm bước vào lớp cùng một cô gái có mái tóc xoăn dài xinh xắn và một anh chàng bảnh bao trông có vẻ rất trẻ con
- Hôm nay thầy thông báo với các em một tin vui!- Rồi thầy hướng tay về phía cô gái- Đây là Lăng Tiểu Hương và Lăng Tiểu Minh, giờ sẽ học lớp chúng ta!
Chỉ một tiếng “oà” cả lớp lại nhộn nhạo!
- Ối má ơi! Đó là Tiểu Hương đúng không?
- Phải, chính là cô gái theo đuổi Hàn Thu đấy!
- Không thể tin được!
- Đó là một cô gái rất dễ thương!
Toàn là những lời trầm trồ, và rồi có một tên chán sống nào đó đã rống lên:
- Ê Tiểu Hương, có phải bạn chuyển tới đây vì Hàn Thu không?
Tiểu Hương chỉ cười:
- Xin chào, mình là Tiểu Hương, đây là em trai mình, tên Tiểu Minh, sau này mong các bạn giúp đỡ mình và vị hôn phu của mình!
—————————————————–
- VỊ…VỊ HÔN PHU????
- Phải, khép cái miệng của cậu lại, Tiểu Doanh!
- Hàn Thu đã có vị hôn phu??? (đọc thành thơ được đây!)
- Phải, nghe nói là Lăng Tiểu Hương, nhưng mà có tin đồn là phần lớn đứng về phía Lăng Nhã Nhi, cho rằng Lăng Tiểu Hương là người thứ 3!- Bạn A giở một cuốn sổ tay đọc làu làu
- Vậy thì chúng ta phải đối phó với ai đây???- Tiểu Doanh nghiêng bên nọ xọ bên kia, đầu sắp xì khói rồi!
- Tớ nghĩ là Lăng Nhã Nhi- Bạn B, nổi tiếng thông minh gian xảo chống cằm phán- Chúng ta cứ tiêu diệt từng tên mốt!
- Lăng Tiểu Hương, bố là giám đốc tập đoàn công ty vàng bạc khá lớn, tuy chưa lọt vào TOP những nhà giàu nhất thế giới nhưng sớm muộn gì cũng có mặt trong đó vì được Lăng Gia hậu thuẫn- Bạn A, người chuyên thu thập thông tin tiếp tục đọc
Tiểu Doanh tiếp tục phân vân
- Hay là để cho chúng đấu đá nhau, ta ở giữa “ngư ông đắc lợi”?- Cuối cùng, không hổ danh là bạn B, đưa ra một quyết định đúng đắn
- Thế cũng không được!- Tiểu Doanh gạt phắt- Tiểu Hương vốn là vị hôn phu danh chính ngôn thuận, căn bản không cần phải đấu tranh với Lăng Nhã Nhi!
- Thế thì chúng ta sẽ đứng về phía Lăng Tiểu Hương?- Bạn B thở dài, nằm ngả ra đằng sau
- Đó là một quyết định đúng đắn đấy!- Một câu nói, bạn A, bạn B, bạn Tiểu Doanh cùng tất cả mọi người đứng hình ngay tại chỗ
—————————————————————–
- Chuyện đó…là thật sao?- Thanh Hà tâm trạng khủng hoảng, vừa chạy theo Nhi vừa hỏi
- Ảnh ghép!
- Ý em là gì? Bức ảnh đó…
- Bức ảnh đó chị giải quyết đi!
Nhi nói rồi đi mất dạng. Chuyện này tới bao giờ mới kết thúc
Ngày hôm qua đối với Hà như cơn ác mộng vậy…………………….
Chương 39: Mắc bệnh …
Học kì mới bắt đầu, ai ai cũng uể oải.Nhưng những tin lá cải vẫn còn nóng dẻo lắm!
Vươn vai một cái, Nhi ngồi xuống ghế, ngáp một cái:
- Sao mọi người cứ nhìn em thế? – Nhi thở dài, cảm thấy mình như là con vật ở trong sở thú, được mọi người nhòm ngó và “chiêm ngưỡng”
- Tại em nghỉ xuyên suốt cả một học kì chứ sao?
- Em nghĩ có 2 tuần trước khi kết thúc học kì 1!
- Hừ, thôi không cãi nhau nữa! – Hà quay sang lấy sách vở
- Chào Tiểu Nhi, chào Thanh hà! – Song Nguyệt chạy lại chỗ của Hà cười tươi roi rói (Xem lại chap 1 nha~)
- A, chào cậu! – Hà vẫn vậy, cười đáp lại, còn Nhi, tiếp tục nằm gục đầu trên bàn ngủ!
- Tiểu Nhi không sao chứ? Cậu ấy nghỉ 2 tuần liền, tớ tưởng cậu bị ung thư giai đoạn đầu, phải đi phẫu thuật cơ đấy!
“Bộp” một quyển sách rơi từ bàn xuống, Nhi mệt mỏi nâng 2 mắt:
- Cậu có trí tưởng tượng phong phú quá nhỉ?
- Cảm ơn!- Song Nguyệt ngố lại cười, Nhi thấy thế chỉ thở dài và ho khùng khục vài tiếng
- Em vẫn chưa khỏi sao? Chị nghĩ là phải khỏi rồi chứ? – Thanh Hà kí quái nhìn Nhi – Em bị bệnh phải nói ngay nghe chưa, không được giấu!
- Em biết rồi! Chị nghĩ em là ai? Nhân vật chính trong “Bản tình ca mùa đông” chắc?
Hà nhíu mày, bất chợt đưa tay lên toan sờ trán Nhi, nhưng cô rụt người lại, một phản ứng thái quá!
- Em làm sao vậy? – Hà đứng dậy
- A, em đi vệ sinh – Nhi phóng ra cửa, chạy ra phía dãy nhà vệ sinh, Hà cũng không truy cứu nữa
Chạy được nửa đường, Nhi cảm thấy chân tay rã rời, từ đây đến chỗ cửa lớp cô chỉ 70 mét là cùng nhưng với một người sức khoẻ dưới mức trung bình là cô thì như là đi nửa vòng trái đất
Nhi ngồi sụp xuống bức tường chỗ vắng người, môi mím chặt, mồ hôi nhễ nhại, mặt tím hẳn đi
Cô đã đi kiểm tra ở bệnh viện, một mình, bác sĩ nói cô bị nhiễm một loại vi rút mới hiện nay chưa đặc chế thuốc giải, loại vi rút này ăn mòn hệ miễn dịch, làm cho sức khoẻ ngày một suy yếu, cuối cùng chỉ nằm liệt trên giường, chẳng làm được việc gì!
Tất nhiên là cô không muốn!!!
Giờ cơ thể cô phải 38 độ C là ít! Nếu để Hà phát hiện sẽ rắc rối to!
Ngồi thở một lúc lâu sau, Nhi bám lấy bức tường mà khó nhọc đứng dậy
Đứng dậy, và thở!
Hổn hển một lúc, tim cô bỗng vọt ra ngoài bởi một giọng nói rất quen:
- Nhã Nhi?
Cái giọng này rất quen, trầm trầm khàn khàn, nhưng bao lâu rồi cô không được nghe nhỉ? Đã tới một tháng* chưa?
0
Cô không quay lại, chỉ chạy thẳng, dùng chút sức tàn cuối cùng mà chạy, cô không muốn gặp anh!!!
- Tiểu Nhi, nhìn này! – Thanh Hà vui vẻ giơ ra 2 tờ giấy màu trắng nhưng nhìn khuôn mặt Nhi trắng chẳng kém tờ giấy trên tay là bao nhiêu lại hốt hoảng – Có chuyện gì?
- Em vừa chạy mấy vòng sân trường! Hà hà …
- Em sao thế? Chạy mấy vòng sân trường? Sao kì vậy? Có phải sau trận sốt đầu em trở nên hâm đi không?
- Chị thích chết à?
- Nhìn này, đây là hai vé xem Show của ca sĩ kiêm người mẫu Tử Ngạo!
- Ồ, chị kiếm ở đâu thế?
- Bạn của Song Nguyệt tặng đấy!
- Bạn của Song Nguyệt?
- Bên kia kìa! – Thanh Hà chỉ tới chỗ cửa lớp, bóng 3 cô gái chạy lại, một là Song Nguyệt, và 2 cô gái lạ hoắc
- Nhi, sắc mặt cậu kém thế? – Song nguyệt nhanh chóng nhận ra sự khác biệt giữa người bình thường và người bệnh
- Ha, không, có sao đâu, đây là …?- Cố chuyển chủ để sang 2 cô bạn mới
- Ah, đây là bạn tớ quen ở lớp học thêm, hôm nay chỉ tới nhận lớp thôi, nên tớ rủ 2 bạn ấy tới chơi! – Song Nguyệt dễ dàng bị lừa – Bạn ấy tên là Bạch Cẩm Tú! – Chỉ vào cô bạn có khuôn mặt thanh tú và khá là thu hút, dáng người mảnh khảnh, vô cùng dễ thương!(Xem “Cô ấy không phải cô nàng Tomboy” để biết thêm chi tiết) – Còn bạn ấy là Mạc Linh Chi! – Cô bạn tên Linh Chi nhảy chồm tới phía Nhi, cười rất ngọt ngào:
- Tớ là Linh Chi, fan của anh Tử Ngạo, rất vui được làm quen! Tối nay tổ chức Show của anh ấy, tớ kiếm được tận 5 cái vé, chúng ta cùng đi nhé!
- Hù, cậu làm thế nào kiếm được những 5 cái vé thế? Nghe nói cháy vé kinh lắm cơ mà? – Song nguyệt đẩy đẩy gọng kính
- Hơ hơ…- Linh Chi cười quái đản – Tại ai đó muốn bạn gái mình tới xem mình biểu diễn nên để dư ra những 5 tấm vé ấy mà! – Nói rồi liếc sang cô gái thanh tú bên kia
- Hơ hơ. ..ai thế nhỉ? – Cô gái tên Cẩm Tú kia đã biết rõ đang bị ám chỉ, nhưng vẫn ngó quanh quất
- Yah~Tiểu Nhi, em sẽ đi chứ? – Thanh hà nhìn Nhi
- Đi – Nhi gượng cười lại, ôi. Cô không biết cô sẽ gắng gượng tới được khi nào đây?
Chương 40
Ai da, tối hôm nay là thời điểm tổ chức buổi công diễn đầu tiên của chàng mĩ nam Tử Ngạo, người được bầu là người có khuôn mặt baby nhất cả nước. Chàng trai này khá là thân thiện, đặc biệt là vạn năng vô cùng luôn! Biết nấu cơm nè, giặt quần áo nè, với chiều cao 1m80 lại có thể làm người mẫu và với chất giọng nuột tai lại có thể làm ca sĩ nữa!
Ai có phúc phận được làm bạn gái của anh chàng tài năng này thế nhỉ? Ồ, chính là con nhỏ hột mít đứng bên cạnh tôi đây!- Linh Chi thở dài, tại sao nhỏ bạn vô tâm của cô lại lọt vào mắt xanh của idol Tử Ngạo được chứ? Đó là chuyện khó tin nhất trên đời!
- Cậu đã nhìn tớ 15 phút rồi đấy! – Bạch Cẩm Tú khó chịu liếc một cái
- Haizz – Đúng là đồ vô tâm!
Như hiểu bạn mình nghĩ gì, Bạch Cẩm Tú cười đểu một cái:
- Chẳng phải cậu cũng có bạn trai rồi sao? Lại còn là… (Là ai thì mời xem “Cô ấy không phải cô nàng tomboy” để biết thêm, sẽ bất ngờ lắm đấy! Đố mà đoán được luôn! >o<)
- Hứ, anh ấy làm sao có thể bì được với idol Tử Ngạo chứ? Lại còn toàn mặc áo sơ mi sáng màu! (Đây là gợi ý nhé! >”<)
- Thì rất hợp mà, anh ấy còn trẻ, không mặc áo sáng màu thì mặc cái gì?- Bạch Cẩm Tú tiếp tục cười, càng cười càng lộ sự gian manh
- Mặc áo sáng màu nên nữ sinh trường mình mới bu đầy như thế!- Mạc Linh Chi hậm hực
- Các cậu cãi nhau ah?- Cẩm Tú lấy tay che phía miệng, mắt díp lại thành một đường thẳng – Tớ ngửi thấy mùi dấm chua!
- Cậu …!
Thôi, không nói tới đôi bạn vui vẻ này nữa, chúng ta cùng nhìn về phía Nhi nào
- Tiểu Nhi, sao thế? – Thanh Hà vừa nhìn lên sân khấu, vừa liếc sang lo lắng hỏi Nhi
- Không sao, tại ở đây hơi nóng, ra hết mồ hôi rồi!- Tiểu Nhi cười yếu ớt, nhưng vì ở đây không đủ độ sáng, Hà không nhìn thấy. Nói gì thì nói, đây là 5 chỗ VIP đấy, đâu có phải chen chúc đâu mà thấy nóng? Nhưng Hà ngốc lắm
- Em đi vệ sinh một chút! – Tiểu Nhi đứng dậy
- Nhanh lên nhé, sắp bắt đầu rồi! – Hà mỉm cười
- Uhm…
Tiểu Nhi vào vệ sinh rửa mặt, khuôn mặt lúc này tái nhợt không còn một sắc máu, cô quá sức rồi, lại còn mồ hôi nữa, đây chính là cái “mồ hôi lạnh” mà giang hồ đồn đại!
Xong xuôi đâu đấy, cô ra khỏi phòng vệ sinh, làm như không có việc gì đi về phía ghế VIP.