XtGem Forum catalog
HomeChatBlog
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen Full
Tìm kiếmTập tin (0)

* Học viện ác quỷ

Đăng: Namon
Học viện ác quỷ


- Cô ta không phải bạn gái tôi- Hàn thu đỏ mặt
HÀN THU ĐỎ MẶT- Tất cả sock tập 2!
Và tất cả đều hiểu, chỉ mình có một người không hiểu, đó là Nhi~Nhi không hiểu, tại sao mọi người lại “ồ” lên một tiếng to như vậy…
-Thôi đi!!- Hàn Thu gắt, chạy tới chỗ Nhi, thô bạo kéo mạnh một cái.
Ngỡ là Nhi sẽ kêu lên là “ôi đau quá, cậu nắm tay tôi đau quá~Buông ra!”
Nhưng Nhi không nói gì.
Hàn Thu quay lại, thấy gương mặt đang cố chịu đựng của Nhi, đôi môi mím chặt
- Sao vậy?- Anh dừng lại
- Tay…- Cô lúng búng-Tay đau…
- Sao không kêu tôi buông ra?
- Kêu thì anh sẽ buông ra thật sao?- Cô mở đôi mắt to
-…- Có lẽ anh sẽ không buông tay ra đâu!
***
Nếu có ai hỏi tôi…
Yêu là gì?
Chắc có lẽ tôi sẽ không trả lời được…
Vì tôi chưa yêu…
Cũng đang muốn yêu!
Hàn Thu và Nhi…
Chẳng tiến triển đến đâu…
Hay cứ để nó dừng lại nhỉ?
Không phải là không rung động
Chỉ là không biết cách thể hiện ra mà thôi
Hàn Thu ư? Anh có thể làm một việc đáng xấu hổ như thế với Nhi không?
Tôi dám chắc là không…
***
- Tôi thích em!
Phải, lời tỏ tình ngay chỗ gửi xe của quán bar ấy. là, của, Hàn, Thu!
Nhi ngỡ ngàng
Hàn Thu tim đập thình thịch, phải, bệnh tương tư của anh chữa đúng bác sĩ rồi!
Chẳng có ai đoán được lòng người cả
Chap 23: Không thể yêu
- Tôi yêu em!
Nhã Nhi không biết nên phản ứng thế nào. Chỉ đứng đực mặt ra đấy.
“Yêu” ư?Cô có thể sao?
- Xin lỗi.- Cô ngập ngừng- Tôi không yêu anh!
***
Nhi về đến nhà sau một ngày dài đầy mệt mỏi. Tâm trạng phảng phất một nỗi buồn không tên, Hà cũng vậy, cảm giác như bị thất tình vậy!
- Hai đứa không xuống ăn cơm sao?- Anh trai nói vọng lên
- Em không ăn đâu!- Hà xuống rót nước
- Em không ăn??Em còn là Thanh Hà không đấy?- Anh trai hơi bàng hoàng, em gái anh, Thanh Hà, con lợn nhà anh, giờ lại bỏ cơm- Còn Nhi?
- Không ăn!- Hà bỏ lên phòng
***
Lúc bấy giờ, Hàn Thu và Kì Phong cũng chẳng khá khẩm gì hơn, cũng nhốt mình trong phòng uống rượu, thì ra cảm giác thất tình cũng chỉ có vậy mà thôi. Ít ra cảm giác của anh với Nhi cũng chẳng sâu nặng gì, anh cũng không hiểu vì sao mình lại tỏ tình với cô nữa, chỉ là nhìn thấy khuôn mặt cô rồi buột miệng thốt ra, không ngờ lại bị từ chối, vậy…
Cái cảm giác đau đớn từ trong trái tim là thế nào đây?
***
- Nhi!- Kì Phong chạy hộc tốc tới chỗ Nhi- Em gọi anh à? Đến tận lớp anh thế này chắc là chuyện quan trọng lắm nhỉ?
- Quan trọng lắm- Nhi lạnh lùng nhìn Kì Phong- Kì Phong, chúng ta chia tay đi!
Nhi nói nhẹ nhàng, nhưng vào tai Kì Phong thì thành búa tạ
Lời “chia tay” anh đã nói với nhiều cô gái, nhưng hôm nay anh mới cảm thấy, sao nó lại khó nghe tới nhường này?
- Em …nói gì thế?- Phong cố vớt vát, cái anh cần không phải sĩ diện của anh, mà là Nhi!
- Chúng ta chia tay đi!- Nhi nhắc lại, nét mặt lạnh lùng không chút xúc cảm
- Tại sao?
- Em không cần anh bảo vệ nữa, mẹ anh…có lẽ cũng không cần tìm em nữa!- Nhi nói, nhíu mày, dường như cô vừa đưa ra một quyết định rất khó khăn vậy!
***
Chúng ta trở lại mấy ngày trước, khi mà mẹ Kì Phong bắt Nhi tới nói chuyện, kì Phong kéo Nhi lên phòng mình…
- Xin lỗi, mẹ anh gây phiền phức cho em rồi
- Anh nên “quản lí” mẹ mình tốt hơn
- Thế này đi, nếu em làm bạn gái của anh, anh sẽ bảo vệ em, không để mẹ anh bắt cóc em lần nữa!
Chương 24: Con đường đến bên nhau
- Không cần anh bảo vệ nữa…Mẹ anh sau này…có lẽ cũng không đến tìm em nữa!- Nhi ngước mắt lên, mềm mỏng nhưng chắc như đinh đóng cột
- Sao em có thể biết rõ điều ấy?- Mặt Kì Phong trắng bệch
- Sau này, em sẽ không có quan hệ với anh, với Hàn Thu, cùng lắm chỉ là bạn bè không mấy thân thiết…Em nghĩ mẹ anh cũng không cần lợi dụng em nữa rồi!- Nhi cúi đầu, cô phải trở nên mạnh mẽ, con gái bình thường phải mạnh mẽ để không bị xỏ mũi, cô lại càng phải mạnh mẽ hơn!
- Tại sao chứ? Anh không đồng ý!- Kì Phong bắt đầu hoảng loạn, nắm lấy vai Nhi- Anh không thích!
- Tuỳ anh- Nhi gạt hai tay Phong ra dù biết trái tim anh sẽ đau đớn như thế nào
Cô chạy mất bóng nhanh chóng…Cứ như cô muốn chạy tới khi không thể nhìn mặt anh nữa..Cứ như cô đã chán ghét anh tới tận cùng…cứ như…trái tim cô không còn anh nữa…Cô đã quên anh, và quên anh mãi mãi……………………………
Phong thẫn thờ, sau đó cũng đi về phía cổng trường, khác với Hàn Thu, với Kì Phong, vết thương này quá lớn!
***Tối hôm đó, chờ mãi mà không thấy Kì Phong về, Hàn Thu thì như con sâu rượu, suốt ngày nhốt mình tự kỉ trong phòng, hết nốc rượu thì tới hút thuốc, ông Showa thì âu lo không biết vì sao hàn Thu lại như thế thì Kì Phong đỗ xe trước cửa thất thểu bước vào nhà với vô số vết thương đang rỉ máu
- Kì Phong! Con làm gì vậy? lại đi đánh nhau sao? Mẹ đã bảo với con đừng có đánh nhau nữa cơ mà!- Tuy không sinh đứa con này nhưng Bà Thanh Hoà đã sớm coi nó là con đẻ rồi- Coi con kìa! Mau ngồi xuống mẹ băng vết thương cho!
Bà Thanh Hoà chạy vào phòng bếp lấy ra hộp bông băng thuốc đỏ rồi chấm từng vết thương cho Kì Phong mà xót xa:
- Có đau không?
Kì Phong đặt tay phải lên trái tim ở lồng ngực trái và nắm chặt, anh thều thào giọng chua xót:
- Nỗi đau thể xác có tới đâu cũng không thể bằng nỗi đau trong trái tim này được! Tại sao con lại đau thế này chứ?- Anh bóp nghẹt trái tim mình, như muốn lôi nó ra, như muốn làm cho nó ngừng đập đi, ngừng đập để anh không phải đau thế này nữa!
Thanh Hoà lập tức hiểu ra mọi chuyện, xua ông chồng ra ngoài phòng khách, nhẹ nhàng vỗ vai con, từ bao giờ tấm lưng Phong đã rộng thế này? Từ bao giờ Phong đã trưởng thành thế này?
Nó đã biết yêu rồi!
Bà không nói gì, bởi bà hiểu, nói gì bây giờ cũng vô ích…………………………..
***Trở lại tám năm trước, trên một đường quốc lộ rộng lớn, có một chiếc ôtô chầm chậm đi bon bon trên đường, trong chiếc xe có ba người, một người chồng, một người vợ và một cô bé rất dễ thương, rất bụ bẫm đang nói cười ríu tít:
- Ba ơi ba, chị Thanh Hà chắc sẽ thích con búp bê babie này lắm ha ba!- Cô bé dễ thương với giọng nói trong trẻo
- Haizz…Thật là lo quá, nếu thanh Hà không phải bận đi học thêm thì ba đã cho nó đi chơi cùng chúng ta rồi!- Người đàn ông tầm 38, 39 tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ thiếu niên
- Đi học thêm gì chứ? Nó đi đánh nhau thì có- Người phụ nữ xinh đẹp ngồi kế bên lè lưỡi
- Đúng đúng…Chị hà đi học võ đó mẹ!
- Nhi, con ngồi xuống đi!- Bà mẹ lầm bầm lườm con một cái
- Vận động tăng sức khoẻ mà!- Ông bố cười
- Tăng sức khoẻ? Anh có vẻ tự hào về thành tích của con gái anh quá nhỉ? Anh có biết tháng này mời phụ huynh bao nhiêu lần rồi không hả?
Đang nói chuyện, Nhi bỗng nảy ra một trò chơi, cô bịt mắt ba cô lại:
- Ba! Đố ba biết, ai đây?
Ba cô đột ngột bị bịt mắt, tay lái loạng choạng…
“Rầm……………….”
Khói nghi ngút bay lên, chiếc ôtô ấm cúng lộn ngược, hai người bị kẹt trong chiếc xe, có mình Nhi với thân hình bé nhỏ lách ra được. Mọi người xúm vào cứu giúp, cô chỉ nghe loáng thoáng tiếng mẹ cô gọi tên cô, cô bò vào gần chiếc xe, tiếng mọi người lao xao to quá, át cả tiếng thầm thì cuối cùng của mẹ cô, cô chỉ dựa vào cái mấp máy môi của mẹ:
“Mày không đáng có ai yêu”
Chương 25: Chị sẽ gạt những giọt nước mắt của em, sẽ ở bên em mãi mãi về sau
Sau đó đôi vợ chồng trẻ được đưa vào bệnh viện. Nhưng không may, sau hai ngày, họ đã qua đời…
Nhi không có đủ can đảm để đối mặt với ba mẹ nên hoàn toàn chỉ nhốt mình trong phòng, không hề ra ngoài gặp họ lần cuối
Thế có được không?
Con làm như thế..
Có được không?
Con không yêu ai, vậy là đủ để trừng phạt con rồi chứ?
Con xin lỗi…
Không yêu ai
Và con cũng không xứng đáng để yêu ai…
Phải không?
—————————————————————————————
- A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Nhi?- Anh trai sau khi nghe tiếng hét tức tốc chạy lên phòng Nhi- sao vậy?
Khuôn mặt Nhi chỉ được miêu tả bằng 2 từ “hoảng loạn”, hoảng loạn cực độ!
- Em không sao chứ?- Anh trai lo lắng, sợ rằng cô sẽ quay trở lại tình trạng 8 năm trước- Nói gì đi chứ?
- Em…mơ…Em…- Nhi lắp bắp, chính cô cũng chẳng biết nói như thế nào, giờ đây nỗi sợ hãi đang nuốt chửng lấy cô rồi, nước mắt rơi lã chã
- Mơ thôi mà, đó là chỉ là mơ thôi mà, chỉ là mơ!- Anh trai túm chặt vai cô
- Nhưng..ba mẹ…ba mẹ bị…- Nhi ngước nhìn anh trai
- Chẳng sao cả! Nghe đây, ba mẹ giờ đang ở Thiên Đường, một nơi rất hạnh phúc!- Anh trai giờ cũng hoảng loạn theo
- Anh đang lừa con nít đấy hả?- Thanh Hà cũng vừa chạy xuống tới nơi, nghe ông anh mình luyên tha luyên thuyên gì đó về Thiên đường này nọ mà không lo an ủi Nhi đâm bực mình
- Ba mẹ…- Nhi cúi đầu, mồ hôi hoà cùng nước mắt
- Nhi, anh xin lỗi- Anh trai nhẹ giọng- Anh không thể gạt những giọt nước mắt yếu đuối kia của em..
- Tại sao?- Thanh Hà giật nảy mình- Anh là đồ sắt đá hả?
- Không phải, Nhi, những giọt nước mắt kia, phải là một người sống bên em trọn đời này lau khô cho em, anh không thể ở bên em cả đời được! Vì thế, từ giờ cho tới lúc đó, hãy tự lau nước mắt cho mình…
Nhi cũng từng đọc được câu nói này trong một cuốn sách đầy chất triết lí ở thư viện trường, chưa đọc xong thì nó đã biến mất một cách đầy bí ẩn
- Không! Em không xứng đáng được ai yêu!- Nhi ôm đầu- EM KHÔNG ĐÁNG!
- CÁI GÌ MÀ KHÔNG XỨNG ĐÁNG CHỨ?- Hà hét còn to hơn nữa- EM NÓI LẠI MỘT LẦN NỮA CHO CHỊ NGHE XEM! CHỊ SẼ TÁT CHO EM MỘT CÁI ĐẤY! ( Nói như thật) CÓ AI TRÊN THẾ GIỚI NÀY LÀ KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG CHỨ? CHẲNG QUA LÀ EM QUÁ HÈN NHÁT, QUÁ CỨNG ĐẦU KHÔNG CHỊU CHẤP NHẬN AI MÀ THÔI!- Hà nói xong thì thở hồng hộc. Không hiểu sao giờ phút này cô lại nhớ tới Kì Phong cơ chứ…- NẾU ANH TRAI KHÔNG THỂ GẠT NƯỚC MẮT CHO EM- Hà đưa tay đặt lên khoé mắt của Nhi- Chị sẽ là người gạt nó, chị sẽ sống bên em mãi mãi…
————————————————————-
“Thịch”
“Thịch”
“Thịch”
Anh có vấn đề gì sao?
Tại sao trái tim lại đập nhanh như thế?
- Hàn Thu- Bà Thanh Hoà gõ cửa phòng Hàn Thu- Con mở cửa đi, mẹ có việc muốn nói…
- Con rất mệt, mẹ để sau đi!
- Con mở cửa cho mẹ! Ngay!Lập!Tức! Nếu không con biết mẹ sẽ làm gì rồi đấy, mẹ cho con 2 giây!
“Cạch” Anh vọt ra mở cửa, nếu không, cánh cửa phòng anh sẽ “nghỉ ngơi” trên sàn nhà
- Mẹ có chuyện gì?- Anh nhăn mặt kiểu “Phiền quá”
- Chuyện của Tiểu Phong và Tiểu Nhi, con biết chứ?
- Con biết, chẳng phải 2 người họ đang quen nhau sao?- Phải rồi, vì Nhi đang quen với Phong nên anh bị từ chối, đó là lẽ đương nhiên
- Chia tay rồi!
- Hả?- Anh vừa mới cười chua xót giờ là sao đây?
- Chia tay rồi, Kì Phong có vẻ sock lắm, mẹ không hiểu nguyên nhân gì nữa, con có biết không?
-…
Hàn Thu không nói gì, có một cái gì đó thúc giục anh đứng dậy, một cái gì đó nghẹn ứ ở cổ, nuốt không trôi!
Anh đứng phắt dậy, quên cả cái áo khoác vắt ở ghế, cứ thế chỉ có áo phông dài tay đen chạy đi lấy xe rồi phóng theo con đường quen thuộc
Con đường mà ngày nào anh cũng muốn đi qua nó
Con đường chứa bao hoài niệm…
Con đường mà giúp anh tìm được người con gái anh yêu!
———————————————————————————–
“reeng…”
“reeng…”
Để bình tĩnh lại, Nhi đang ngồi ở phòng bếp uống nước thì chuông điện thoại kêu,số lạ, cô nhấc máy:
- alo?
- Ra ngoài cửa- Người đầu dây bên kia đáp cụt lủn một câu
- …
“Cụp”
Lê đôi dép từ trong nhà ra tới tận cửa, Nhi có chút ngỡ ngàng: Hàn thu? Tại sao lại có mặt ở đây vào giờ này?
“Cạch” (mở cửa cho sói vào nhà, ồ, trong nhà có 2 bác thợ săn rồi!= =” Anh sói không còn cơ hội “hoạt động” đâu!)
Chương 26: Để không bị tổn thương
Bất cứ một chiếc lá nào cũng có một cái cây riêng, nhưng khi khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên cái cây ấy kết thúc thì chiếc lá sẽ phải rời khỏi, cho dù thương bao nhiêu, nhớ bao nhiêu, có dù có đau đớn bao nhiêu.
Con người cũng vậy, ở bên người mình yêu, họ muốn ở bên dù chỉ một chút, nhưng khi được ở bên rồi thì họ lại khao khát được bên cạnh người ấy suốt đời, suốt kiếp, không bao giờ rời xa…
Mở cửa phòng Kì Phong, mùi rượu nồng xông vào mũi bà Thanh Hoà. Không nghĩ con trai có thể vì thất tình mà trở thành cái dạng này…
- Đừng như thế nữa, Phong, con hãy trở thành Kì Phong của trước đây, không được sao?- bà nhẹ giọng, cầm lấy chai rượu
- Cô ấy bỏ con rồi, bỏ con rồi…Con còn có thể như trước đây sao???- Kì Phong ngước đôi mắt vô hồn nhìn bà, Thanh Hoà cảm thấy tim mình như nhói một cái, bà rất muốn nói chuyện với Nhi, nhưng tốt hơn hết là bà đừng nên xen vào chuyện này, bà chỉ có thể đứng nhìn thôi, đứng nhìn, nhưng lại không muốn 2 đứa con của mình đau khổ
- Kì Phong, nếu con không có tự tin để từ bỏ cô ấy, thì…- Bà Thanh Hoà hít một hơi thật sâu- Hãy tự tin lên, tự tin để chinh phục cô ấy!
—————————————————————-
- Tại sao lại chia tay Kì Phong?- Hàn Thu là người cất giọng đầu tiên, mang theo một sự kì vọng to lớn! Kì vọng rằng có thể là do anh, vì anh!
- Không thích nữa, không thể chia tay sao?- Nhi lạnh nhạt đáp lại, không rõ tâm trạng thế nào
Hàn Thu thở dài, thì ra không phải là do anh!
- Đột nhiên không thích nữa, không phải rất kì cục sao?
- Không thích là không thích!
- Thế có nghĩa là hiện nay em không có bạn trai phải không?- Hàn Thu cười, chia tay cũng hay
- Thế thì sao?
- Thế thì anh có thể theo đuổi em, không phải sao?- Hàn Thu vuốt đuôi tóc của Nhi, đưa lên miệng hôn một cái
- Tôi không thích anh!- Nhi nhăn mặt, trong lòng cô bây giờ không hiểu sao lại muốn nói những lời tàn nhẫn với Hàn Thu, để anh từ bỏ mình, để có một người cùng đau khổ với mình, và Nhi tự cười, bản thân cô thật ích kỉ!
- Không cần em thích anh, chỉ cần anh thích em là đủ!- Hàn Thu cười, nhanh chóng đem Nhi ôm vào lòng
Cô cựa quậy, ai da…Sao lại ấm thế này
-…- Tên khùng!
- Chỉ cần anh yêu em, chỉ cần em đón nhận tình yêu của anh là đủ, không cần em đáp lại!
———————————————-
Sáng hôm sau, toàn trường được một phen kinh hãi….
Hàn Thu đến trường cũng Nhi, nói cười rất vui vẻ, tuy Nhi nhăn nhó khó chịu nhưng cũng không đuổi Hàn Thu đi…
Tại sao ư?
Chúng ta quay lại khoảng thời gian 2 tiếng trước:
- Tại sao anh lại nằm ở đây???- Nhi trố mắt, tối qua, sau khi một mực đuổi Hàn Thu đi, cô không ngờ anh lại “bám” dai thế, anh ta ngủ luôn ngoài cổng nhà cô!
Anh trai cô thấy thế thì méo mặt, tự nhủ, Nhi ơi Nhi, anh chỉ cần một mỏ vàng thôi, em dâng cho anh cả hai mỏ thế này, có khi sẽ gặp tai hoạ mất!
- Anh không biết em đi học lúc nào nên nằm luôn đây, ngày mai giờ này anh sẽ tới đi học với em!- Hàn Thu dịu dàng nói, vươn vai một cái, haizz…cả đêm phải cúi gập người
-…
- Hàn Thu???- Hà mở cửa, hơi ngỡ ngàng
- Chào chị dâu!- Anh mỉm cười
- Ai là chị dâu của cậu????- Nhi và cả Hà thét lên lên án, ê cái đồ thấy người sang bắc quàng làm họ kia!!!!
Trên đường đi, Nhi xua Hàn Thu như xua tà nhưng anh hiển nhiên để nó vào tai trái, ra tai phải.
Anh nắm tay cô.
Cô hất ra.
Anh lại nắm lại.
Cô lại hất ra.
Cuối cùng, Nhi là người chịu thua, mặc cho Hàn Thu muốn nắm gì thì nắm, đáng chết, cô cũng không biết tại sao cô lại để yên như vậy.
- Bỏ tay ra!- Đáng lẽ, Hà là người phải hét lên câu đó, nhưng đã có người nói trước, ồ, chính là Kì Phong đấy!
- Tại sao?- Hàn Thu quay lại- Anh đã chia tay cô ấy rồi mà!
Kì Phong bỏ qua lời nói của Hàn Thu, túm lấy tay còn lại của Nhi:
- Có phải em nghĩ anh là tên khốn kiếp trăng hoa?
- …
- …
- Đúng!- Nhi trả lời như không
- Phải, anh là tên khốn kiếp hay trêu đùa tình yêu của các cô gái nhưng giờ, anh có thể khẳng định, tình cảm của anh dành cho em không hề thua kém ai hết!- Đôi mắt đen, đen một cách u ám, đen, hay nó còn có thể đen hơn thế? Dưới mắt Kì Phong có vết quầng thâm, nhưng nó không hề làm suy giảm phong độ của anh mà làm cho anh thêm tuấn tú, thêm chút lãng tử…
Nhi bất giác sờ lên đôi mắt anh, hàng lông mu dài, dày, cong đúng độ thật hoàn mĩ
Kì Phong giật mình.
- Không được đâu, Kì Phong, chúng ta đã kết thúc rồi!- Nhi khép hàng mi của mình lại
- Không thể bắt đầu lại từ đầu sao?
- Không thể
Chương 27: Trở về Nhi của ngày trước
Hôm nay là ngày giỗ cha mẹ Nhi và Hà, anh trai từ sáng sớm đã đưa hai chị em ra thăm mộ cha mẹ rồi cùng về nhà họ nội ăn giỗ. Họ nội nhà các cô, ngoài cha ra, không một ai có tấm lòng thiện lương hết. Trên mặt thì họ cười cười nói nói rất đôn hậu, còn trong bụng lại nghĩ khác, nghĩ thế nào, có chúa mới biết được. Họ đối xử tử tế với Hà, vì Hà là người nắm rõ một phần bí mật dòng họ được truyền từ đời nay sang đời khác, nghe nói, bí mật này là một kho báu lớn cha ông cụ kị để lại. Về phía Nhi, Nhi bị cả dòng họ ghẻ lạnh, dù biết tại nạn của cha mẹ cô không phải lỗi của cô, chiếc xe của cha Nhi là tránh một chiếc xe khác nên đâm vào vách núi, đến giờ cô vẫn nghĩ rằng do mình bịt mắt ba mà ra, họ trì triết Nhi, xua đuổi Nhi, lảng tránh Nhi, cho rằng, Nhi là con ác quỷ phá hoại sự bình yên của dòng họ
Cho đến bây giờ, Nhi một chút cũng không muốn về nơi đó, nhưng cũng không muốn mở một lời từ chối, đó là lỗi của cô!
- Tại sao em không ở nhà? Chỉ cần chị đi là được rồi.- Hà ngồi băng ghế trước quay đầu xuống
- Không sao, nếu em không đi, họ sẽ cho rằng em trốn tránh.
- Chị không thích em tới chỗ đó chút nào!
- Em cũng thế!
- Không sao, Nhi à, em tới đó, chỉ cần ngồi vào phòng cũ của em là được, ai gọi cũng không cần mở cửa- Anh trai cũng an ủi cô.
Đừng nói là nhà cô nghèo, một chút cũng không, sảnh đường rộng lớn, ngôi nhà rộng lớn, người trong họ rất đông! So với ngôi biệt thự nhà Showa không thua kém là bao. Chỉ khác ngôi nhà này xây theo phong cách Nhật, khá cổ kính…
Nhưng đây đâu phải nhà của Nhi?
————————————————–
Chào hậu duệ nhà họ Lăng!- Bà dì hai mỉm cười đứng ở cửa, dường như đã chờ rất lâu rồi, đợi để bắt đầu công kích ai- mà- ai- cũng- biết- là – ai- đấy!
Phải, tên đầy đủ của Nhi và chị cô là Lăng Nhã Nhi và Lăng Thanh Hà! Là họ Lăng!
- Dạo này cô có vẻ sống sung sướng nhỉ?- dì ba đứng cạch lên tiếng- Lăng Nhã Nhi, tôi hi vọng cô không quên tai nạn thảm khốc 8 năm trước là do ai!
- Dì Ba!!!!!!Dì quá lời rồi!- Hà gắt, che trước mặt Nhi, tấm lưng nhỏ bé vì giận mà run lên
- Ôi, tiểu Hà, cháu cũng về à? Sao lại đi cửa sau thế này? Phải đi cửa trước chứ? Lại đây!
- Dì Ba…- Hà chưa kịp nói gì, bị lôi tuột đi, hai bà dì chỉ ném lại cho Nhi ánh mắt khinh bỉ, sau đó mới nói với lại:
- Tiểu Nam, cháu cũng vô đại sảnh đi!- Anh trai của Nhi và Hà, Lăng Tuấn Nam.
- Vâng, các dì cứ đi trước, cháu sẽ theo sau!- Tuấn Nam cười mỉm, nhìn Nhi đang cắn chặt môi, chảy cả máu.
- Sao em không khóc?
- Tại sao em lại phải khóc?
- Đồ ngốc- Tuấn Nam xoa đầu em gái- Đôi khi đừng bức nén cảm xúc của mình, em hãy khóc cho thoả thích đi!
« Trước1 ... 56789 ... 13Sau »
Đánh giá: like | dislike
vote
Tag:
Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Top Cùng Chuyên Mục
Học viện ác quỷ
Tao yêu mày, thằng điên à
U-ON
C-STAT

TẮT QC
BẬT QC